"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
It
started out as a feeling
Which then grew into a hope
Which then
turned into a quiet thought
Which then turned into a quiet
word
No need to say good bye
Now
we're back to the beginning
It's just a feeling that no one knows
yet
But just because they can't feel it too
Doesn't mean that
you have to forget
Let your memories grow stronger ans
stronger
'Til they're before your eyes
You'll come
back
When they call you
No need to say good bye
You'll
come back
When they call you
No need to say good bye
Okie, tớ đang... dậy thì... lần 2!!!
Rút kinh nghiệm lần đầu thơ dại chỉ làm thiếu nữ suốt ngày nhẵn mặt ngoài đường đến nỗi cô hàng xóm khen với mợ "MK ngoan thật, suốt ngày trong nhà, chẳng khi nào la cà hàng xóm như mấy đứa con gái khác" làm mợ tớ xém xỉu tại chỗ vì hỏng biết người ta đang khen hay mắng khéo mình =)). Lỗi là ở ông bà, ở cái chữ... "thiếu nữ" ừa thì thiếu tức là hong đủ, tức là hong đủ... con gái cho nên tớ có 1 mớ con trai trong đó, cho nên tớ ghét la cà hàng xóm tám toàn những chuyện anh kia đẹp chai, chị nọ mặt có mấy hột ruồi, hay bà năm bán rẻ hơn bà tư, hay "Mobil phone cho thuê di động nên gọi là mobil phone vậy VinaPhone là cái gì??? =))" (tớ thề, có lần bị bắt đi hội chợ chung với tụi con gái trong xóm nghe nó hỏi vậy :D). Chuyện tớ thích nhất hồi đó là phóng xe, coi đám con trai đá banh và... đánh games, hôm nào bị phạt ở nhà thì... đọc truyện tranh akak.
Lần này tớ dậy thì tớ không thèm làm thiếu nữ nữa, tớ làm... thừa nữ.
Tức là mật độ soi gương nhìu gấp đôi ngày thường, thỉnh thoảng đang ngủ cũng lấy tay vuốt lại tóc cho đẹp :">. Ra đường trời mưa biết đem dù (lâu này người ta toàn đội mưa cho nó cool). Biết sợ nắng nhưng rất ham... đen. Sợ đau nhưng rất muốn xăm 1 cái bông ở chân, 1 cái hoa văn ở... eo :">. Tủ giày ngoài 3 đôi converse, 1 đôi adicolor, 1 đôi sandal còn có thêm 1 đôi guốc akak cao gót và đang tăm tia vài đôi boots cho mùa thu. Chưa hết, tủ áo còn thêm 2 cái tubetop 1 purple, 1 blue, và vài cái dresses, skirts, vẫn đang tìm thêm mấy trench coats cho mùa thu akak.
Xa rồi những ngày online tìm công thức pha nước, bây giờ mình chỉ vào food network tìm món ngon nấu cho pà con thử. Food network trở thành home-channel thay cho Space. Mami lúc trước đi làm xong phải tất bật nấu cơm cho con nó ăn kẻo nó lăn ra chít đói giờ về nhà chỉ nằm đó chờ con dọn cơm cho ăn (dù lắm lúc má thà ăn mì gói akak).
Theo nhận xét của thằng cousin soi thịt khún khíp thì mình từ lúc đi nội trú đã nhiễm bệnh... thèm chồng (chồng thì ai hong thèm :">).
Bản tin dậy thì dừng lại ở đây thôi, tớ phải đi nấu cơm, hôm nay tớ làm món Việt - gà hấp cải xanh (nhưng đã mua nhầm cải rổ :D).
Have a nice weekend.
I'm MK from The Time of Life channel.
Tìm được bản DVD Triumph in the Skies in Cantonese with English subtitle kekeke. Yay, so happy!!! English của mấy anh trong film thiệt... horrible, but i love it hahaha.
S4 were so young back then :)
Currently watching this one.
Đã từng bảo FH không thể so sánh với CSI ở khía cạnh tình tiết vụ án, cách giải quyết vấn đề... nhưng vẫn mong đợi và yêu thích series này bởi lẽ có một điều CSI không có được, chính là cái quan hệ đồng nghiệp, bạn bè, gia đình, những câu chuyện, tình tiết, xung quanh các nhân vật.
Không thể blame CSI bởi đó là cách sống của phương Tây, hết việc ai về nhà nấy, không la cà... 8 chuyện =)). FH thì khác, ấm áp tình người :). Ngoài ra, diễn viên lại toàn những gương mặt mình yêu thích.
Hôm trước xem đoạn chú Matt (chồng chị Pui Pui (Astrid Chan)) đánh vợ thì mình nói với nhỏ cousin là chú này chắc bị brain tumor . Không ngờ hôm sau xem quả thật bác sĩ nói chú bị brain tumor thật, xem ra 4 năm thời gian watch Grey's Anatomy không lãng phí hehehe.
Anyway, mình xàm thiệt, chả đâu ra đâu.
|
珍惜 歌手���苏有朋 停泊在昨日離別的碼頭
經過你快樂時少煩惱多
珍惜青春夢一場 珍惜為我流的淚 |
Cherish Artist: Alec Su Composer:Lý Tử Hằng - Hoàng Nhã Lợi
I come to the dock where we parted
There's more annoyance than pleasure
Cherish the moment when hand in hand
Cherish the dreams of youth
Cherish the tears shed for me |
Một bài hát hay với ca từ chân thành, mộc mạc nhưng không kém phần trau chuốt, hoa lệ, giai điệu mượt mà chất chứa hồi ức. Too bad, bản cover của Đan Trường screwed it up :(
I'm losing the energy to do the things I once loved. I don't want to go out, to work or hang out with friends. Don't even want to read my favorite book, watch my favorite shows.
Miss my Starbucks doses
I think I'm lost.
What s shame!
Đang xem "The Silver Chamber of Sorrow" aka "Ngân Lâu Kim Phấn", trong themesong có đoạn Nancy Sit đọc bài từ này, search net một buổi vẫn không biết tên tác giả :(
天荒地老���最好忘记���笑也轻微���痛也轻微。
Thiên
hoang địa lão, tối hảo vong kí; Tiếu dã
khinh vi, thống dã khinh vi.
生老病死���相聚分离���身不由己���心不由己。
Sinh
lão bệnh tử, tương tụ phân ly; Thân bất
do kỷ, tâm bất do kỷ.
浮屏落花���颠沛流离���山盟海誓���力竭筋疲。
Phù
bình lạc hoa, điên phái lưu ly; Sơn minh
hải thệ, lực kiệt cân bì.
笑饮砒霜���魄散魂离���爱有尽时���恨无绝期。
Tiếu
ẩm tì sương, phách tán hồn ly; Ái
hữu tận thời, hận vô tuyệt kỳ.
Câu chuyện này lúc nhỏ là do cô giáo kể, bài học rút ra từ ngắn gọn có 8 chữ "thiện lai thiện báo, ác giả ác báo".
Mấy hôm trước mami hỏi tôi về Tấm Cám, buồn cười ở chỗ, tôi lúc kể lại câu chuyện, cái nhìn đã không như ngày bé nữa.
Truyện có quá nhiều tình tiết có hại cho trẻ em, tỉ như cảnh Tấm bị mẹ con Cám đốn cây cau mà chết, Tấm trong hình hài chim Vàng Anh lại bị Cám... mần thịt. Rồi thì Tấm đem Cám làm mắm gởi tặng cho mẹ kế...
Vị hoàng tử trong truyện không những là 1 tên đại ngốc còn là kẻ có bệnh, giang sơn rơi vào tay 1 kẻ như vậy thật là đại hoạ. Y lẽ nào không nghi ngờ về cái chết của nương tử? Y lẽ nào cứ không có cô chị thì xài tạm cô em? Y lẽ nào không thấy hành động này không những bất công với Tấm mà còn không công bằng với Cám? Y hoang tưởng chim Vàng Anh là nương tử của mình, suốt ngày chơi đùa với nó là cái bệnh của y vậy.
Tôi vốn không tin vào cái gọi là "phóng hạ đồ đao lập địa thành phật", kẻ ác vốn không thể thay đổi, bởi đó là thiên tính của y. Nhưng tôi tin "thiên võng khôi khôi", càng tin vào pháp luật, kẻ phạm tội rồi sẽ bị luật pháp chế tài và cũng chỉ pháp luật mới có quyền lực trừng phạt họ.
Dài dòng như vậy là vì tôi không đồng ý, nếu không muốn nói là kinh tởm với hành động của Tấm, cô sao có thể... "luộc" Cám rồi làm mắm gởi về cho mẹ kế của mình? Cô lẽ nào không còn cách báo thù khác sao? Đành rằng có thù phải trả nhưng cách làm của cô khác gì mẹ con Cám, thậm chí còn nhẫn tâm hơn.
Người ta vẫn nói "hiền như cô Tấm", nhưng mà, cái cô Tấm này có thật sự hiền không?
Bài học rút ra từ câu chuyện này có phải nên đổi thành "để đối phó với kẻ xấu mình phải xấu hơn họ" không?