"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Có người hỏi tôi (cô em họ cho nó chính xác) vì sao lại thích Anita?
Câu hỏi này tôi không biết trả lời, cũng vô phương trả lời. Bởi vì yêu và hận thường không có lý do.
Câu hỏi đó nên đổi thành "Làm sao biết Anita?"
Anita Mui, Ah Mui, Mui Jei hay Mai Diễm Phương theo tiếng Việt mình, là một nghê sĩ lớn, cống hiến của cô cho âm nhạc, điện ảnh, xã hội thật không sao kể xiết. Chỉ là cách đây vài năm tôi vẫn không "biết" cô.
Ngay cả khi xem "Justice, My Foot" hay "Fight back to school III" của Stephen Chow vẫn chỉ nghĩ cô là một diễn viên hài nào đó. Rồi đến Heroic Trio tôi thật sự ấn tượng với nhân vật "Shadow Fox" hay "Nữ Phi Hiệp" của cô nhưng người tôi chú ý lại là cô bạn thân Michelle Yeoh của cô :). Lúc đó tôi mới biết cô là Anita Mui, nhưng lại không biết soundtrack "Nữ nhân tâm" là do cô hát. Càng không biết "Tịch dương chi ca" trong "A better tomorrow III" cũng là giọng của cô. Lúc ấy còn quá trẻ để cảm nhận sự tráng liệt mà bi ai trong đó, chỉ biết mỗi lần nghe "Tịch dương chi ca" lại bồi hồi trong dạ, nhưng rồi cũng lãng quên.
Tôi phải cảm ơn hôm đó, cái hôm mà tôi cao hứng test chức năng radio của WMP để bắt gặp giọng hát của cô. Hôm đó họ phát bản "Nữ Nhân Hoa" và "Faithfully".
Đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi, cái người phụ nữ này nội tâm của cô ta như thế nào mà có thể cất lên những giai điệu say đắm lòng người? Những bài hát của cô ta dù rộn rã đến mấy cũng có một chút tư vị của tịch mịch, thứ tịch mịch này xuất phát từ nội tâm của cô, nội tâm của người phụ nữ luôn trông chờ một hạnh phúc bình phàm.
Tôi của những năm sau này, trải nghiệm nhiều hơn, trưởng thành hơn so với lứa tuổi 19, 20 có lẽ vì thế mà khi nghe những "Nữ nhân hồng, Tịch dương chi ca, Nữ nhân hoa, Hồi đầu tự kỷ bách niên nhân, Trân tích tái hội thời, Tự thuỷ lưu niên hay Ca chi nữ..." đều thấy xót xa, rơi lệ.
Làm sao không xót xa khi cái khát khao cháy bỏng nhưng rất bình phàm
của người phụ nữ đó, cái khát khao được làm vợ, làm mẹ mãi mãi không
sao thành hiện thực.
Làm sao không rơi lệ sao khi người phụ nữ đó vào đêm diễn cuối cùng của đời mình, trong bộ áo cưới mà cô cách đó mấy năm đã chuẩn bị, một mình bước lên những nấc thang, thành hôn với sân khấu, tạm biệt khán giả bằng cái vẫy tay.
Làm sao không kính phục khi người phụ nữ đó cho đến lúc cuối cùng của đời mình vẫn không ngừng đốt cháy bản thân, không ngừng cống hiến cho nghệ thuật những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất, huy hoàng nhất. Để rồi từ giã cuộc đời vào một đêm cuối năm ở tuổi 40. Trận chiến đó, cô đã thua, nhưng trong lòng mọi người cô vĩnh viễn chiến thắng, vĩnh viễn là Phương hoa tuyệt đại, là Anita Mui - The Queen of Stage.
Ah Mui không đẹp, ngay cả cô cũng không cho rằng mình đẹp. Nhưng trong lòng mọi người, cô có lẽ là cô dâu đẹp nhất, rạng rỡ nhất. Tiếc thay "tịch dương vô hạn hảo, chỉ thị cận hoàng hôn".
Mình kỳ vọng vào một thứ, đem hết hy vọng đặt vào nó, thậm chí còn tự hào về nó nữa. Cho đến một hôm, mình phát hiện ra, cái thành trì hy vọng mà mình đang xây đó, là bằng cát, còn đang từ từ biến mất theo con nước lên.
Cái tư vị đó ra sao nhỉ?
Là nó không mùi không vị hay mình nếm không ra? Chỉ là... lồng ngực như bị người ta rút hết dưỡng khí, khó chịu, ngạt thở muốn chết luôn.
Chỉ là chết không được.
Đợi đến khi thanh tĩnh lại, nhìn xuống tay mình, thấy trên tay còn vương lại một nắm cát.
Thì ra lúc nãy, trong vô thức, mình đã cố cứu giữ cái thành trì đó.
Nhìn nắm cát đó, mình nên vui hay buồn nhỉ?
13 lilac roses...
Chớp mắt một cái đã là tháng sáu.
Bó hoa đầu tiên y tặng cô là lilac roses, 13 đoá.
Sau này, cô mới biết lilac rose tượng trưng cho "love at first sight", còn con số 13, ý là "có một tên khờ bí mật ngưỡng mộ" cô.
Năm đó, cô 17 tuổi.
Tuổi 17 của cô, không như đám bạn mê mẫn những tiểu thuyết ướt át, không xem những cuốn films bi luỵ, càng không mơ mộng hão huyền. Không ngờ, bó hoa đó khiến cô thay đổi, cô bắt đầu soi gương, bắt đầu quan tâm đến dung diện, nhiều lúc thẫn thờ hàng giờ, có khi tự nhiên lại khúc khích một mình.
Quán café này, mỗi năm cô đều ghé qua một lần. Bên trong, vẫn như cũ, trên mỗi chiếc bàn đều có 1 đoá lilac rose. Cô chọn chiếc bàn gần cửa sổ bắt đầu chờ đợi.
"Anh đến muộn" - cô mỉm cười nắm lấy bàn tay đang che mắt cô.
"Cô xem, khó khăn lắm tôi mới có được" - trong tay y là cây kẹo bông gòn mà cô thích.
"Bằng vào địa vị của anh bây giờ, còn chuyện gì làm khó được anh?"
"Cô biết không... ông lão đó nửa năm trước đã về hưu, cây kẹo này tôi phải năn nỉ lắm lão mới chỉ tôi cách làm. Cô yên tâm, tôi có thử qua, cũng không tệ."
Dù bạn tự nhận mình là "lone wolf" thì ít nhất một lần trong đời bạn phải... chung đụng với người khác, :)
Chung đụng với người khác thật không dễ dàng gì. Những thói quen, tật xấu, sở thích, của bạn, của đối phương đều được phơi bày... và cả hai phải học cách hoà hợp với nó. Bạn cũng có thể... mạnh ai nấy sống, chỉ là việc này cứ như một cái dằm trong tay bạn, nó sẽ làm độc, làm ngón tay bạn sưng lên, khiến bạn vô cùng đau đớn và khó chịu.
Living together, là một nghệ thuật mà người chung đụng là... nghệ sĩ. Chỉ tiếc tôi không phải là nghệ sĩ.
Bởi vì, đến giờ này tôi vẫn không chịu được 1 ngày 24h lúc nào cũng thấy người. Bởi vì tôi rất cần những giờ phút một mình. Bởi vì bây giờ tôi đang phải... chung đụng.
Paul and Jackie (Francis Ng and Ada Choi)
Một người như mặt trời, một người như mặt trăng akak
Paul cool, smart, calm, serious và thỉnh thoảng rất... boring. Nếu không làm surgeon thì thật không biết Paul còn làm được nghề gì.
Jackie on the other hand is thẳng thắng, trẻ con và... hơi... bà tám :D và còn thích... trêu người khác nữa.
Jackie và Paul không ưa nhau từ đầu, actually em Jackie hong ưa anh Paul trước :D Bọn họ đi từ hiểu lầm đến bạn bè rồi... yêu nhau.
Hiểu lầm:
Jackie tưởng Paul là nguyên nhân dẫn đến Rebecca commited suicide và đỗ lỗi cho anh trong việc li dị với Rebecca. Paul giận Jackie for spreading tin Paul li dị. Paul even nói Jackie vô trách nhiệm và không tôn trọng công việc. Khi biết chuyện tình cảm giữa Jackie và Quảng (Kenny Wong), Paul nhận xét Jackie “cứng đầu, ngang bướng và không... tự trọng” :D. Không tin được bác sĩ Trình vô cùng lịch sự lại came up với những... nhận định phũ phàng như vậy =)).
As friends
Jackie finally knows that she hiểu lầm Paul, she làm lành và xin lỗi him. Paul cho Jackie mượn tiền đổ xăng và jokes that Jackie dễ hối lộ. And when Quảng, Jackie's boyfriend, cần tiền mở tiệm ăn, chính Paul là người cho Jackie mượn tiền.
Jackie bắt gặp Paul đang tìm những cuốn sách mà Annie thích. Paul's so shocked đến nỗi làm rớt hết sách lên sàn. She tells Paul that she's gonna ask if Annie likes Paul, he shock và làm rơi sách lần nữa =)).
Paul phát hiện có tumor trong nose và decided to hide it from everybody trừ Jackie. Trước ngày biết kết quả xét nghiệm hai người cùng nhau ngắm bình minh, Paul even cho Jackie mượn vai để... ngủ, how romantic. Rồi lại trêu Jackie... chảy nước miếng akak lên áo mình and sợ giặt không ra <_< >_>
Jackie decides to... bày tỏ tình cảm vời Paul như Annie khuyên. Cô so shy khi ngắm Paul dùng bữa :">. Paul thấy Jackie tự nhiên... ít nói và thấy... lạ vì thường ngày cô như... con két :D. Jackie nói anh phải cho cô thời gian vì cô không biết làm sao để mở lời với anh. Paul jokes that đến mượn tiền cô còn dám nói thì còn chuyện gì không dám nữa =))
Jackie “gợi ý” cô rất thích bài hát mà nhà hàng đang phát và hy vọng được enjoy với người cô yêu. Paul then trả lời “còn tuỳ vào người ta có thưởng thức hay không.” <_<. Jackie then ask Paul nghĩ gì về quan hệ giữ hai người, Paul lại trả lời rất chi là mơ hồ kiều như “quan hệ của mình không thể dùng lời diễn tả mà phải xem là cùng nhau làm việc gì”. Then, Jackie tried to hold his hand nhưng lần đầu bị... missed and lần thứ 2 thì... Paul...suddenly... cho tay vào túi. Jackie was so angry và asked what's wrong with him. Tội nghiệp Paul, bị mắng mà hông biết lý do =))
Sau đó hai người nhìn thấy sao Bắc Đẩu. Paul believes vào vĩnh cửu, and just wants to find a never changing relationship and that anh sẽ không tìm đến những cuộc tình không có kết quả. Jackie rất buồn khi nghe được những lời này, đến nỗi cô quyết định không tìm cách nắm tay Paul nữa.
Jackie suddenl faints, Paul rất lo lắng, anh ask Annie call him if something happen. Hôm sau Paul gặp Jackie và biết cô bị bướu não (AVM-cerebral arteriovenous malformation akak vỡ huyết quản trong não) – chuyên khoa của Paul, anh cảm thấy rất bất lực vì trường hợp của Jackie rất phức tạp.
Finally in love
Paul confess to Jackie nhưng
cô không biết có nên đón nhận
hay không. Paul tells Jackie that anh làm mất chiếc
nhẫn cưới (với Rebecca) và không biết vì
sao lại đeo nó lâu như vậy. Anh kind of thinks the
ring là 1 phần của anh cũng như chiếc đồng hồ,
nhưng khi đánh mất nó anh không hề cảm
thấy khó chịu, then anh kết luận có lẽ từ
lâu anh đã quen với việc không đeo nhẫn và
việc đánh mất nó là dấu hiệu cho anh
tiến tới new relationship.
Lúc này, without knowing, Jackie đột nhiên đọc vài dòng trong cuốn The Little Prince mà cô đã đọc. Paul nhận ra tình trạng cô chuyển xấu và question vì sao cô không chịu làm phẫu thuật. Jackie trả lời rằng cô sợ mình sẽ phải xa Paul mãi mãi nếu phẫu thuật thất bại. Paul an ủi cô và nói cô không phải đánh trận 1 mình, cô còn có anh, anh sẽ mãi mãi bên cô.
There's 10% possibility of failure in her OP. Jackie có thể bị mù, paralyzed, coma hay tệ nhất là... chết. Jackie rất bình tĩnh chấp nhận phẫu thuật, cô nói mình làm vậy là vì Paul.
Paul và Jackie lại đi ngắm bình mình. Jackie rất vui vì có “tên khờ” cho cô mượn vai. Paul nói tương lai của hai người còn rất dài, anh không những muốn cùng cô ngắm bình minh và hoàng hôn mà còn muốn ngắm nhật thực và nguyệt thực. Jackie thừa nhận cô chưa từng thấy cầu vồng và Paul hứa sẽ cùng cô ngắm cầu vồng.
Đêm trước khi phẩu thuật Paul về nhà mở hộp snack “magic” và find it empty, he so scare that hầu như không đủ can đảm để mở hộp thứ 2 trong office, and relieved khi thấy trong hộp đầy snacks :”>
Trước khi phẫu thuật, Paul hỏi nếu Jackie còn chuyện gì hay yêu cầu gì muốn cho anh biết. Cô trả lời rằng cô có thể nghe anh nên anh có thể nói với cô nếu có chuyện xảy ra.
Trong lúc phẫu thuật Paul comes up with the question: “Nếu bạn yêu thích một người, bạn sẽ làm gì cho họ?”. Đồng nghiệp của anh trả lời họ sẽ die hay marry người đó. Paul trả lời “tôi sẽ mổ não cho cô ta”*. Something happen trong quá trình phẫu thuật và Paul so upset and he rời phòng mổ và khóc, that scene is very touching. Kevin, đồng nghiệp cùa Paul, an ủi anh, anh trở lại phòng mổ và nói cho Jackie biết anh sẽ làm gì những bước tiếp theo. Những người trong phòng mổ vô cùng ngạc nhiên for his calmness.
Jackie không tỉnh lại sau phẫu thuật, và Paul mỗi ngày đều đọc “The Little Prince” cho cô nghe vì anh biết cô rất thích câu chuyện và luôn luôn cries khi đọc đoạn kết. Paul fall asleep và dream thấy Jackie tình dậy, anh wake up to find out that Jackie vẫn in coma và vô cùng thất vọng. (mình xém khóc gòi á).
Paul rất excited khi trời mưa và rush to the hospital to show Jackie cầu vồng. Anh nói với cô rằng nếu cô cố gắng tỉnh dậy thì sẽ nhìn thấy cầu vồng ngoài kia, nhưng cô vẫn không trả lời anh. Paul bắt đầu khóc và nói rằng, it's ok as the rainbow will appear again. Anh đọc hết câu chuyện cho cô nghe rồi cầm lấy tay cô và kissing it và bộ phim kết thúc tại đây. I was in tears khi xem cảnh này, as I can feel the pain, sorrow Paul's going through.
* câu nói của Paul trong phòng mổ và cảnh ngắm bình minh belong to Jackie only. Paul should not say it to Tracy ở part II và should never ngắm bình mình với cô gái khác (Annie là ngoại lệ :”>).
PS:
Thuỳ dương từ mạch lạc thành đông
Tổng thị đương thời huề thủ xứ,
du biên phương tùng
Tụ tán khổ thông thông,
thử hận vô cùng.
Kim niên hoa thắng khứ niên hồng
Khả tích minh niên hoa cánh hảo,
tri dữ thuỳ đồng?
(Lãng Đào Sa - Âu Dương Tu)
"Đã có lần hắn phát thệ với lòng chỉ đàn khúc nhạc này cho người đó nghe mà thôi... Hôm nay hắn chung quy đã minh bạch, thế sự chưa từng có tuyệt đối."