"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Y vẫn còn có thể đàn Tử Trúc Điệu, bây giờ có thể còn chưa đàn, nhưng sau đó sau đó nữa, y có thể đàn cho một người đàn bà khác nghe, vẫn có thể đàn cái khúc điệu vừa ý nhị vừa bi ai vừa ôn nhu đó, để an ủi một người đàn bà cô độc khác. Đến lúc đó, chẳng biết cô đang ở nơi nào.
Cô và y không có giao tình gì sâu đậm, cũng chẳng nói được gì đến chuyện yêu đương, chỉ là đơn giản thôi, cô không muốn nhìn thấy y chết...
Bởi vì y biết đàn khúc ca dao trong mộng ấy của cô, khúc ca dao mẫu thân đã hát cho cô nghe không biết bao nhiêu lần lúc cô còn thơ ấu.
Lý do giữa yêu và hận, sống và chết có lúc đơn giản chỉ là như thế.
When God created the world and was about to determine the duration of life for all the creatures, the donkey came and asked, "Lord, how long am I to live?"
"Thirty years," answered God. "Is that all right with you?"
"Oh, Lord," replied the donkey, "that is a long time. Think of my tiresome existence carrying heavy loads from morning until night, dragging bags of grain to the mill so that others might eat bread, only to be cheered along and refreshed with kicks and blows! Spare me part of this long time."
So God had mercy and gave him eighteen years. The donkey went away satisfied, and the dog made his appearance.
"How long do you want to live?" said God to him. "Thirty years was too much for the donkey, but you will be satisfied with that long."
"Lord," answered the dog. "Is that your will? Just think how much I have to run. My feet will not hold out so long. And what can I do but growl and run from one corner to another after I have lost my voice for barking and my teeth for biting?"
God saw that he was right, and he took away twelve years. Then came the monkey.
"Surely you would like to live thirty years," said the Lord to him. "You do not need to work like the donkey and the dog, and are always having fun."
"Oh, Lord," he answered, "so it appears, but it is different. When it rains porridge, I don't have a spoon. I am always supposed to be playing funny tricks and making faces so people will laugh, but when they give me an apple and I bite into it, it is always sour. How often is sorrow hidden behind a joke. I cannot put up with all that for thirty years!"
God had mercy and gave him ten years. Finally man made his appearance. Cheerful, healthy, and refreshed, he asked God to determine the duration of his life.
"You shall live thirty years," spoke the Lord. "Is that enough for you?"
"What a short time!" cried the man. "When I have built a house and a fire is burning on my own hearth, when I have planted trees that blossom and bear fruit, and am just beginning to enjoy life, then I am to die. Oh, Lord, extend my time."
"I will add the donkey's eighteen years," said God.
"That is not enough," replied the man.
"You shall also have the dog's twelve years."
"Still too little."
"Well, then," said God, "I will give you the monkey's ten years as well, but you shall receive no more."
The man went away, but he was not satisfied.
Thus man lives seventy years. The first thirty are his human years, and they quickly disappear. Here he is healthy and happy; he works with pleasure, and enjoys his existence. The donkey's eighteen years follow. Here one burden after the other is laid on him; he carries the grain that feeds others, and his faithful service is rewarded with kicks and blows. Then come the dog's twelve years, and he lies in the corner growling, no longer having teeth with which to bite. And when this time is past, the monkey's ten years conclude. Now man is weak headed and foolish; he does silly things and becomes a laughingstock for children.
The Brothers Grimm Fairy Tales
Đối với chuyện chờ đợi, chỉ sợ thế gian này không ai hiểu biết, không ai rành rẽ bằng nàng.
Nàng càng hiểu, nàng càng sợ chờ đợi.
Khổ là cả đời nàng lúc nào cũng cứ chờ người khác, chưa bao giờ có ai chờ nàng.
Cho đến bây giờ, bây giờ mới có người đợi nàng.
Nàng biết rằng bất cứ nàng ở đây bao lâu, bất cứ nàng ở đây làm gì, chỉ cần về đến căn nhà ở đó, nhất định sẽ có người đang chờ nàng.
Tuy đó chỉ là căn nhà nhỏ thô lậu, tuy người ấy chẳng là gì của nàng, nhưng chỉ cần có cái cảm giác đó, đã đủ làm lòng nàng thấy an toàn và ấm áp.
Bởi vì nàng biết mình không bị cô độc, không bị tịch mịch.
Cho tôi về ...
lại mái nhà quê nghe mưa rơi lộp độp
bước ra ngoài khúc sông đỉa bám
khúc sông nước trong
khúc sông in tán dừa
chiều giông mưa nào
mùa hè mưa nào
con đường mưa nào
Tôi ở quê.
Cho tôi xin một vé đi
tuổi thơ
...về lại túp nhà khoảnh sân
cô giáo cũ
cô giáo nuôi gà
gà
chạy loanh quanh
ngang bữa học
lạch bạch vào
nhà
oang oác...
nhốn nha và nhốn
nháo
Trong sân lá reo chỉ muốn ngủ
cô
gái già
dạy Toán
nào nào
các con
học tiếp nào...
Cho tôi xin
một vé đi tuổi thơ
... tôi sẽ ngồi lại
ghế đá sân trường năm cũ
mùa hè
hoa
phượng đỏ rơi rơi
mùa hè
những dòng
văn rơi rơi
trong quyển lưu bút hoa hoè
trong
những nét chữ gà bới trâu gặm
Tôi
nhất định nhớ
từng gương mặt quen
Tôi biết
chứ
nhiều năm sau gặp lại
thảy đều ngó
lơ qua phía khác
hoặc giả :
Ủa, dạo này
sao rồi?
dăm câu rồi lỉnh mất.
Cho tôi xin một vé
đi tuổi thơ
Tôi sẽ nói ông bà
rằng
con biết ông bà thương con
Tôi sẽ nói
ba mẹ
rằng con biết ba mẹ kỳ vọng vào con
Tôi
sẽ nói bạn
rằng tôi quý bạn vô
cùng
Tôi nói mà
Tôi biết
chứ
nhiều năm sau
Tôi muốn nói
nhưng
ngại
Tôi muốn sà vào lòng
nhưng
ngượng
trẻ con thì làm cái gì
cũng dễ
Tôi người lớn
nên tôi
biết
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
dẫu
chỗ ngồi có chật
Tôi sẽ đứng
dẫu
đường có xa
Tôi sẽ đợi
dẫu năm tháng
có đi qua thêm nhiều nữa
Tôi vẫn không
ngại
Tôi sẽ chờ
chờ hoài
một
vé
đi
tuổi
thơ.
(c) Azzurri's blog
Tôi ít đọc văn học trong nước, đếm đi đếm lại cũng chỉ vài truyện của Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam hay Nam Cao lúc còn đi học, bây giờ kêu kể tên chẳng khác nào... làm khó tôi. Dòng văn học này không hấp dẫn tôi dù lúc đọc "Anh Phải Sống" đã rơi lệ (ôi, cái tuổi 16 đa sầu đa cảm). Có lẽ vì vậy mà chú Nguyễn Nhật Ánh trở thành nhà văn tôi yêu thích nhất, đọc nhiều tác phẩm của chú nhất.
Bàn có năm chỗ ngồi, Thằng quỷ nhỏ, Những cô em gái, Bồ câu không đưa thư, Nữ sinh, Hoa hồng xứ khác, Cô gái đến từ hôm qua. Đặc biệt là Cô gái đến từ hôm qua, đến giờ thỉnh thoảng vẫn đọc, đoạn mở đầu đó, lần đầu tiên "Thư" nắm tay "Tiểu Ly", that puppy love, how sweet :">
Dạo trước được đọc vài chương "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" của chú Nguyễn Nhật Ánh. Lời mở đầu làm tôi nhớ đến đoạn monolog của Saint - Exupery trong The Little Prince "All grown-ups were once childrend - although few of them remember it".
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" là một cuốn film, cuốn album của ký ức, của chính tôi, là hình ảnh của tôi ngày bé, những tấm ảnh rong rêu úa vàng lần lượt hiện ra khiến tôi bật cười, lại khiến trái tim nhói đau một cái.
Chiếc máy ảnh ký ức của tôi, năm 12 tuổi, đã vỡ tan. Cuốn film đó, "những khuôn hình cuối cũng vẫn còn để trống".
Well, "we are grown ups. when did this happen and how do we make it stop?" :)
Ambition, how... scary that is.
Lúc nhỏ tôi thường ước lớn lên sẽ làm hướng dẫn viên du lịch, ca sĩ, diễn viên, thương gia, cảnh sát (CID actually), bác sĩ, thậm chí là phi công..., lại chưa từng ước làm dược sĩ, đứng sau quày thuốc. Có lẽ nó không cool bằng những nghề khác, có lẽ những films về đề tài này không nhiều (hay không có?) cho nên đứa trẻ trong tôi không nghĩ đến? Không ngờ hôm nay lại đi.... bán thuốc, how funny.
Những lúc rãnh rỗi thường nằm dài đọc sách hay... để tâm hồn "treo ngược cành cây". Cũng như sáng nay, ý nghĩ này đến với tôi - nếu không đứng sau quày thuốc thì tôi sẽ làm gì?
Lúc chán đời có thể kể ra triệu triêu lý do ghét nhà thuốc, không làm cho nhà thuốc, chỉ là nếu ai đó... "nói xấu" pharmacy lập tức gân cổ... biện hộ, dùng triệu triệu lý do để biện hộ.
Nếu không đứng sau quày thuốc thì tôi sẽ làm gì?
Buôn bán: có thể học, nhưng sẽ không tiến xa đâu, bởi nó không là sở thích.
Đi lính: lỡ chết được đắp cờ cũng oai lắm chứ, có điều... người ta hỏng tuyển em
Ca sĩ, diễn viên: tớ không thích... nổi tiếng :">
Phi công: well, em thèm nó nhưng nó dex thèm em :(
Hướng dẫn viên du lịch: là nghề yêu thích nhất, lúc trước chẳng phải cố sống cố chết thi vào trường sao? Nhưng mà mình không quen... take care of others, lại ít nói :">
Bác sĩ: 007 tuy rất kool nhưng đàng sau nó lại là một nghĩa khác hí hí :D
Cho nên cứ đi bán thuốc thôi, sáng 9 chiều 5, benefit tốt, không làm việc nặng, có tính challenge and, well, tuy cũng là health professional nhưng sạch sẽ, và khả năng làm 007 ít hơn nghề khác nhiều. :D
"Không giống người trong giang hồ?" Tiêu Ức Tình bỗng cười khẽ một tiếng, ánh trăng chiếu lên gương mặt y, quả thật cũng có vẻ thật là thê lương: "Cô nương xuất thân trong nhà quan, làm sao biết được thế nào là giang hồ..."
"Có được một người bạn như cô nương, tôi thật lấy làm sung sướng... thổi tiêu, chơi cờ... tự nhiên đều tốt lắm. A Tĩnh từ nhỏ lưu lạc, không hiểu mấy chuyện đó." Y cúi đầu, nhìn bàn tay của mình, làm như trên tay có gì đó, rồi mới ngẩng đầu lên, nói với Thanh Mính: "Bàn tay của tôi dính đầy những máu tươi, cô nương làm sao biết được, nhưng A Tĩnh thì biết."
"Đây là Mộng Huyền hoa ..." Trong tích tắc Cô Quang vừa ngắt đóa hoa từ giữa ngực ra, Nhược Thủy lập tức hôn mê ngã xuống đất. Cô Quang ngắm nghía đóa hoa, nói hững hờ với Tiêu Ức Tình, "Đóa hoa này dùng ảo lực trồng vào tim, hấp hết ký ức mà nở ra. Một đóa hoa, là đủ để tiêu thụ đi một ngày ký ức."
Gã thuật sĩ áo xanh quay đầu, cầm đóa hoa cười: "Hiện tại khi cô ta tỉnh lại, sẽ không nhớ là đã thấy qua những gì."
"Pháp thuật thần thông lắm." Nhìn đóa hoa đó, Thính Tuyết lâu chủ bất giác hơi gật gật đầu.
Cô
Quang nhìn nhìn đóa hoa, rồi lại nhìn nhìn cô thiếu nữ áo xanh đang hôn
mê, thình lình thở ra một hơi, vẻ mặt có bề phức tạp: "Thật là ... Lâu
lắm mới thấy một đóa Mộng Huyền hoa trắng tinh nở từ trong tim người ta
ra ... Phải biết là, tim con người càng trong trắng, hoa nở ra càng
tinh khiết. Con nhỏ a đầu này, hỷ ... Con nhỏ a đầu này, thình lình làm
cho tôi cảm thấy mình là một người quá chừng xấu xa."
Thính Tuyết Lâu- Bái Nguyệt Giáo Chi Chiến
Thương Nguyệt
Lê Khắc Tưởng
Y đối với mỗi cô gái mình tao ngộ đều nói đến chuyện vĩnh cửu, thế nhưng trong lòng y có bao giờ tin vào một ái tình vĩnh cửu. Cô gái si tình đó cũng đã từng nói chuyện vĩnh cửu với y, nhưng một cô thiếu nữ mười mấy tuổi đầu chắc gì đã chân chính hiểu được thế nào là vĩnh cửu... Vĩnh cửu yêu thương, trên cái thế gian phù vân thoáng chốc này, vốn là chuyện cực kỳ không thể tin tưởng.
Thế nhưng không phải đợi thời gian đi qua để biết đó có phải là những lời giả dối, bọn họ đã tận mắt trông thấy cái vĩnh cửu đó bị tiêu diệt đi, cô đã chết đi rồi.
Tử
vong, trong một khoảnh khắc nhỏ bé đó, đã làm cho ái tình của cô với y
ngưng đọng lại ở một thời điểm, cứ thế mà thành ra vĩnh cửu.
"Đám hoa này nở bây giờ, mới được nhiều như vậy. Nếu mà nở sớm đi hoặc chậm lại, sẽ không khỏi bị gió mưa làm hư hại đi, nát tan thành bùn đất." Cười nhẹ, Tử Mạch nói vậy.
A Tĩnh nhìn cô một cái, ánh mắt vẫn lạnh lẽo, cô hững hờ nói: "Bất kể là nở vào mùa nào, chung quy rồi cũng có lúc thành bùn đất."
Tử Mạch thộn mặt ra một cái, kinh ngạc thấy cô gái đồng tuổi tác với mình lại có cái tầm cỡ quan sát tương đồng như lâu chủ, cô lại bật lên tiếng cười nhẹ, hái một đóa hoa, gắn vào bên tóc: "Do đó, hoa khai kham chiết trực nhu chiết đấy. Mạc đãi vô hoa không chiết chi."
Không đợi cô con gái mặc áo hồng nhạt trả lời, cô thoăn thoát bỏ đi: "Hoàng Tuyền còn đang đợi tôi về, xin cáo từ trước nhé."
Ánh trăng thật đẹp, tâm tình của cô bỗng dưng cũng rất tốt.
Những gì đã qua, chỉ trong chớp mắt, phảng phất như những đóa tường vi đã quá mùa, nhất thiết đều tàn tạ cả.
Thính Tuyết Lâu - Chỉ Gian Sa - Tử Mạch
Thương Nguyệt
Lê Khắc Tưởng