"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Ladies
10. Kristy Yang – well, google her and you'll understand
9. Nancy Wu – don't ask! actually, I was impressed by her "Wan Wan" in Twin of brothers, a terrific acting for a newbie
8. Kenix Kwok – who doesn't love Jessie Cao Triệt? Who doesn't love Detective Investigation Files series? In fact, Kenix showed off her wonderfull acting skill in one of her very first role in "The rememberance" with Chilam, and I've love her since.
7. Gigi Lai – still don't know why I like her.
6. Anita Mui – the one and only Queen of Stage, forever Anita.
5. Charmaine Sheh – was one of my
“hated at first sight”, since I grown up, started to love her, and the love grew bigger and bigger =))
4. Flora Chan – please TVB, I beg you, please bring N.M. back
3. Athena Chu – her name say it all
2. Tavia Yeung – my “sheung joi
sum”, always in my heart.
1. Ada Choi – her flawless acting brought her here.
Gentlemen
10. Frankie Lam – Miss Kwok's husband - that was what I used to call him. Like I said, I've grown up, now "Mr Kwok" was changed to the cool, calm, intelligent "Dr. Koo"
9. Bosco Wong – though I don't understand a single word I said, still finds his voice sexy =)).
8. Ekin Cheng – Chan Ho Nam!!!, my childhood hero and will always be. (The Ho Nam in Young and Dangerous the series, FYI)
7. Bowie Lam – Sometimes, it took just 1 role for you to head over heel for them :">. "Dr. Henry Lai", in this case, for Bowie.
6. Ron Ng – blind love, that's all I can say. He can't act, can't sing but he's such a... candy :">
5. Micheal Miu – wish my husband-to-be-if-I-even-have-one still looks suave at his age
4. Kevin Cheng – Under the Kevnopy of love :x
3. Raymond Lam – Rayyyyyyyy, just can't get enough of this guy.
2. Julian Cheung – hope he'll film some series for TVB, haven't seen him for a long time
1. Louis Koo – black horse prince
Tôi là một kẻ không may!
Từ Winnipeg về Mississauga vào những ngày cuối đông, trời không rét cũng chẳng ấm, ít nắng và nhiều mưa. Cái khí trời âm u làm người ta lười biếng chỉ muốn nằm trên giường trùm chăn xem TV, trong khi Winnipeg đã qua những ngày lạnh cắt da, trời xanh nắng ấm.
Mùa hè Mississauga tuy ngắn nhưng rất nóng, nóng điên người và mùa thu đến với những cơn mưa dai dẵng có khi kéo dài cả tuần. Đầu tháng 9 lại trở về Winnipeg, đồng nghĩa với... không được đi hái apples.
Cũng tức là không có cái cơ hội được thưởng thức những ngày hè mát mẻ cùng mùa thu mỹ lệ với Aurora Borealis về đêm của Manitoba. Nghĩa là phải đương đầu với winter tuyết trắng hàng meters, những hàng cây tuyết phủ lấp lánh trong nắng sớm tuy đẹp nhưng khắc nghiệt.
Mùa đông Ontario tuy không nhiều nắng và tuyết như Manitoba nhưng... "dễ chịu" hơn rất nhiều, ít ra nhiệt độ cũng không đến... -60oC.
Tôi từng nói 'Mississauga is my hometown Vinh Long while Winnipeg's Saigon' so sánh này thật không thoả đáng, bởi Winnipeg nói riêng hay Manitoba nói chung thật không thể nào là Saigon bởi nhìn ở khía cạnh nào thì Winnipeg - Manitobia cũng không thể so với sự phồn vinh phát triển của Mississauga - Ontario. Chỉ là tôi không hề muốn nói đến bất kỳ khía cạnh lý trí nào. Cái muốn so sánh là cảm giác của trái tim.
Mississauga là nơi đầu tiên tôi đến và spent những ngày tháng... how to say? naive, I guess. Winnipeg là nơi tôi chọn để theo học, chỉ vì tôi muốn thoát ly gia đình, muốn tự mình đương đầu như cái tuổi 17 young and free khăn gói lên Saigon vậy. Ngày đó cũng như bây giờ, bỏ lỡ những buổi tụ hợp của bạn bè cũ ở nhà lại không thể trải qua những lễ hội lớn trên thành phố :(. "Muốn được một thứ, phải đánh đổi một thứ" câu nói này, ít ra trong trường hợp của tôi, rất đúng.
Có người mỗi lần rời một nơi nào đó thường thích đi tàu, bởi họ có thể đứng trên deck nhìn thành phố từ từ lùi lại phía sau, nhìn những kỷ niệm như một trước film chầm chậm chiếu qua ký ức. Tôi lại thích di chuyển bằng máy bay, dán mắt vào cửa số nhìn thành phố dần dần biến mất trong mây. Khi máy bay cất cánh, trọng lực như ghì chặt mình xuống, cái cảm giác nặng nề như đã để lại thứ gì. Để rồi khi hạ cánh lại mang cảm giác lâng lâng, excited, mắt lại dán vào cửa sổ cố gắng khám phá nơi sắp đến. Chỉ tiếc không phải lần nào cũng được ngồi gần cửa sổ và chẳng phải lần nào cũng được ngắm thế giới dưới kia.
Về nhà được 4 ngày, đã sent hết 7 cái resumé và đang chờ trả lời. Rảnh rỗi lướt net, down films, đọc sách,... cuộc sống này thật không hợp với mình dù trước đây đôi lúc vẫn thèm được như bây giờ.
Tuần tới là b-day Hạc đã chuẩn bị card cho y từ mấy hôm trước, lâu nay vẫn tin chữ mình đẹp, chỉ không ngờ là nó lại đẹp đến.... ngỡ ngàng akak.
Quan hệ giữa mình và Hạc là thứ quan hệ gì nhỉ? Không thân không xa, thỉnh thoảng lại đùa với bản thân "đã 'in love' với nick của hắn" :D. Mà hình như sự thật là như vậy, online chẳng kêu réo, chỉ nhìn thấy nick sáng là được, những lần y về VN nick tối đen lại cảm thấy như thiếu thiếu cái gì :).
Có người nói thế giới này thực chất không tồn tại cái gọi là "tình bạn giữa nam và nữ", mình vẫn rất tin tưởng vào đều này bởi vì mình từng là nạn nhân của nó. Chỉ là mình với Hạc, cái tình bạn này cứ đương nhiên mà tồn tại qua bao năm vẫn không thay đổi. Đôi lúc tự hỏi bản thân phải chăng không còn "hấp dẫn", y có từng coi mình là... "đờn pà", cũng có lúc nghĩ như nếu trước đây gặp nhau ngoài đời cả 3 có làm bạn? Có lẽ vẫn là bạn, chỉ là không thân như ngày nay.
Bản thân vốn không tin định số, nhưng vẫn rất biết ơn duyên số đưa mình đến VK, thích Cô Long của Carman, để quen biết 2 người đàn ông tuyệt vời... nhì quả đất. :x
Lúc trước không muốn xem Land of Wealth vì dàn diễn viên ngoài Tavia thì không thấy ai hấp dẫn. Nhưng tuần trước rãnh rỗi, WAB xem mãi cũng chán, The Drive of Life cũng xem xong (dù không thích), Gem of Life chờ mãi mà không ra, đành xem cho đỡ buồn.
He he phục trang đẹp, ngoại cảnh đẹp, Tav. với Sonija xinh. Mỗi tội.... ngoài một vài khoảng khắc đáng nhớ thì... nhìn chung là... phim dở ẹc, kịch bản dở ẹc, tình tiết lê thê, vừa xem vừa... ngủ gục, hic.
Tình cảm giữa 4 nhân vật chính cứ nhàn nhạt, dù có nhiều cảnh lãng mạn.
Mình càng ngày càng thích Tav, xinh kinh khủng và diễn xuất ngày càng tiến bộ. Trong những tân hoa đán của TVB bây giờ Tav nổi bật nhất (in my opinion) và so với những fa dan khác như Myolie, Linda, Yoyo,... thì Tav bị TVB... ăn hiếp nhất, có lẽ xuất thân không danh môn? Không phải là Miss *whatever*?
Interested in her vì nghe nói the Yeung famity có 2 chị em đều làm cho TVB, cô chị Griselda chọn con đường dễ, tức là thi hoa hậu, nghe đâu trong top 10, rồi đóng films nhưng toàn vai phụ hiếm khi có lời thoại. Mình cũng có lần thử tìm pic của cô chị nhưng không được tấm nào ra hồn. Cô em Tavia chọn con đường khó, học lớp diễn xuất của TVB rồi thành diễn viên và ngày càng thành công. Ơ..., mình lạc đề rồi... trở lại thôi.
Nhân vật của Tav. là Kiều Trăn (hí hí tên xấu), một nữ nhân khuê các hiền lành tốt bụng 100% senorita, là phụ nữ truyền thống akak, chán ngắt. Chán tới nỗi mình vừa xem film vừa thấy thương cho đám tiểu thơ hồi xưa, theo như Kiều nhị tiểu thơ là “1 năm ra ngoài chưa tới 5 lần”, hàng ngày nếu không thêu thùa thì đọc sách làm thơ, hôm nào cao hứng thì... ra vườn gảy đàn. Nhưng mà Tav diễn tả hình tượng của Kiều Trăn rất hay, bộc lộ hoàn toàn nét quý phái của nàng.
Kiều Trăn với Sùng Văn (Steven) hữu duyên vô phận, nàng hiểu lầm y vì công danh mà bán rẻ phụ thân nàng, lại thêm chế độ phong kiến đòi hỏi môn đăng hậu đối khiến cả hai không thể đến với nhau. Nàng vì phụ thân mà đề ra hôn sự với Bách Xuyên (Moses). Nàng biết Bách Xuyên không yêu nàng, và trong tim nàng còn hình bóng của Sùng Văn, nhưng nàng chưa từng 1 lần muốn rời bỏ Bách Xuyên . Ngay cả khi biết bản thân đã hiểu lầm Sùng Văn, và y vẫn yêu nàng, nhưng nàng chọn chôn kín tình cảm trong lòng. Nàng là nương tử của Bách Xuyên, nàng tôn trọng cuộc hôn nhân này. Trường đoạn cuối cùng, trong nhà lao trước lúc chết, người nàng muốn gặp là tướng công, đến lúc này, có lẽ nàng thật sự đã yêu Bách Xuyên.
Phim có nhiều cảnh rất hay, tỉ như... lần đầu tiên Kiều Trăn và Sùng Văn quen nhau, cách một bức tường, cầm tiêu hợp tấu (lại nhớ lúc trước Xung ca với Nhậm đại tiểu thơ, hic, đến giờ mình vẫn muốn học đàn cổ để... sau này zợ uýnh đờn chồng múa kiếm,
than ôi... “giấc mơ chỉ là giấc mơ”), đoạn đối đáp của 2 người làm mình phải google cho ra Ẩm thuỷ từ của Nạp Lan Dung Nhược akak. Lần gặp gỡ đầu tiên này cũng như điềm báo trước cho duyên phận của hai người, vĩnh viễn ngăn cách.Đoạn Bách
Xuyên với Cao Oa (Sonija) chia tay, đám cưới của Cao Oa với Kiều Bổn Nghiệp, Từng lời, từng chữ, từng cử chỉ của Cao Oa như những nhát dao cứ chầm chậm từng nhát từng nhát đâm nát trái tim của hai người.
Lúc Kiều Trăn với Sùng Văn gặp lại, nàng đã là dâu nhà người, tình cảm cũng chỉ đành "đợi thành truy ức". Ngàn lời tâm sự cũng chỉ có thể giấu kín trong tim.
Kiều Trăn qua những phút cuối của đời mình trong nhà lao vào một ngày mưa tuyết giăng đầy, nàng không thể nhìn thấy hài tử của mình trưởng thành, đó là bi ai. Nàng chờ đợi tướng công chỉ để nói với y, mong muốn y tìm một người mà y "thật sự thương yêu", "chỉ cần là chàng yêu thì thiếp cũng yêu", căn dặn mẹ kế (Sonija) chăm sóc tướng công mình, đó là độ lượng của nàng. Nàng được nghe những lời yêu thương thật lòng từ tướng công, biết được y đến phút này chỉ yêu mình nàng, ra đi trong lòng y đó là hạnh phúc dù là ngắn ngủi của nàng. Tất cả quyết định trước đây đều nằm trong tay nàng, cuộc đời nàng xem ra đã trọn vẹn rồi, đã là vô hối rồi.