"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Nàng từng nghĩ 3 đứa nhỏ học cùng lớp từ lớp 1 đến lớp 12 là chuyện đương nhiên; thậm chí cho dù là đại học, đi làm, thậm chí đến già vẫn cùng nhau là chuyện rất hiển nhiên, rất bình thường
Nàng chưa từng nghĩ, phải thế nào may mắn, thế nào hữu duyên mới khiến 3 đứa nhỏ, 11 năm (không tính lớp 9 nàng bị cậu lôi sang lớp của cậu chủ nhiệm!!),
trải qua nhiều lần chuyển trường, lớp... vẫn có thể cùng nhau đồng học, chỗ ngồi lại không xa quá bàn 1 và bàn 2.
Nàng từng cho rằng chỉ cần nàng nguyện ý, bạn bè, tùy thời, tùy lúc đều có thể tụ hội. Nàng dùng ít nhất 18 năm đầu đời tin tưởng như vậy.
Nàng bây giờ càng tin tưởng biệt ly là để tương tụ... với người khác. Cho nên nàng đặc biệt trân tích người trước mắt, bởi vì khi nàng lựa chọn từ biệt thì nhất định không tái kiến.
12 năm trung học, nàng không phải học sinh ngoan, cũng chẳng thích học akak, nhưng đặc biệt thích lớp 10...
Lớp 10, không áp lực, không gánh nặng, mỗi ngày đến trường enjoy life, rất vân đạm phong khinh. Bất quá, người nhà, bạn bè vẫn bảo nàng vô lo, chưa từng hết sức cho chuyện gì, nàng cũng chẳng tội tình gì suy nghĩ... mà suy nghĩ cũng làm được gì since ý kiến của nàng người ta chưa từng để trong lòng?!
Lớp 10 có vài sự kiện đáng nhớ, cũng somehow ảnh hưởng cách sống của nàng sau này...
Đó là một ngày bình thường đến không thể bình thường, tổ của nàng bị bốc thăm thuyết trình Tố Như - Kim Vân Kiều.
Trời biết nàng... không thích Kiều!
Chuyện này không trách Tố Như, càng không thể trách Kiều.
Là nàng bậy, bậy hết chỗ nói!
Nàng không nên còn rất nhỏ đã xem Kiều, không nên xem vở Kim Vân Kiều, càng không nên xem cô Phương Hồng Thủy đóng Kiều!
Cũng may cô bạn nhỏ của nàng là học sinh giỏi văn của tỉnh => 100% biên soạn phần thuyết trình. Nàng chỉ cần học thuộc lòng + đọc diễn cảm đoạn văn được phân công + trả lời những câu hỏi của "đám cháy nhà hôi của" trong lớp. Amen.
Vào một ngày bình thường đến không thể bình thường khác, à không hình như 20/11 akak, đám bạn cùng nàng đi nhà cô chủ nhiệm tặng hoa. Nếu chỉ đưa hoa rồi về thì hay, bất quá có đứa nhiều chuyện hỏi điểm kiểm tra. Cô cũng cao hứng đưa bài cho xem sau đó lại cao hứng bình luận chữ viết của học trò. Lúc đó, cô nói nàng... chữ viết vừa nhỏ vừa rắc rối (?) là đứa quậy ngầm. Nàng shock, nàng từ lâu tự hào chữ mình đẹp, đến bạn bí thư đoàn chữ đẹp nỗi tiếng chuyên môn viết báo cho trường còn khen chữ mình đẹp nhưng lười trao chuốt đấy thôi. Nàng càng shock vì cô khen đứa bạn nhỏ của nàng chữ viết đẹp, nhất định là đứa hiền lành (hứ, đứa nào vẽ tranh trong giờ Sử??? đứa nào xếp con cò trong giờ tin học???)
Nàng không tin số mệnh nhưng cũng không thích bị cho là đứa quậy ngầm, cho nên, nàng sửa chữ. Đem chữ phóng đại, nét bút có lực lại gia tăng phóng khoáng... chính thức là đứa không cần đời... Chỉ là lớp 12 gặp lại, cô khen... chữ rất người lớn!!! Pó tay!!!
Nàng biết thời gian là không quay lại, nàng tin cho dù có phát minh ra cỗ máy thời gian như Tầm Tần Ký cũng không thể trở về lúc ban đầu. Bất quá, như nếu có thể nàng hy vọng một lần nữa trở lại 10 năm trước, một sớm tháng 9, khi nàng lần đầu bước vào cổng trường, bước vào phòng học sơn vàng, ngồi vào chiếc bàn cũ kỹ, nghe đám bạn chat chit linh tinh.
Bất quá, lần này nàng sẽ không ngồi phía trước mà sẽ ngồi khoảng giữa lớp, bởi vì nàng phát hiện, ngồi hàng đầu rất thiệt thòi, vừa không được xem truyện trong giờ học lại hay bị bắt trả bài... mà nàng lại chẳng mấy khi... thuộc bài hehehe
我想起你描述夢想天堂的樣子
I remember you decribing your vision of heaven
手指著遠方畫出一棟一棟房子
With your finger you a draw a solitary house in the distance
你傻笑的表情又那麼誠實
Your foolish smile expresses your honest sincerity
所有的信任是從那一刻開始
There is a bond of trust, when did it start?
http://mvtranslations.xanga.com
One of Na Ying's best song. It was said that Faye loved the song so much that she volunteered to sang the background vocal hehehe
Một đồng nghiệp muốn transfer to another store, mọi người khuyên ngăn, lý do có rất nhiều, tỉ như... y làm ở đây đã 5 năm, quen thuộc mọi thứ, đồng nghiệp đều thích y, customers cũng thích y... Chỉ có mình là yên lặng, bởi vì hiểu được... như nếu một người đã quyết định ra đi cho dù mình có lưu luyến, có không nỡ... thì y cũng không lưu lại... chi bằng lựa chọn buông tay, lặng lẽ nhìn theo... không chừng y sẽ nhanh một chút trở về.
点绛唇 - 元好问
把酒留春, 醉扶红袖花前倒.
落花风扫.
红雨深芳草.
又恨春迟, 又恨春归早.
花应笑。
惜春人老。
枉被春风恼。
Điểm giáng thần - Nguyên Hiếu Vấn
Bả tửu lưu xuân, túy phù hồng tụ hoa tiền đảo.
Lạc hoa phong tảo.
Hồng vũ thẩm phương thảo.
Hựu hận xuân trì, hựu hận xuân quy tảo.
Hoa ứng tiếu.
Tích xuân nhân lão.
Uổng bị xuân phong não.
采桑子
谢家庭院残更立,燕宿雕粱.
月度银墙,不辨花丛那瓣香?
此情已自成追忆,零落鸳鸯.
雨歇微凉,十一年前梦一场。
Thái tang tử - Dung Nhược
Tạ gia đình viện tàn canh lập,yến túc điêu lương.
Nguyệt độ ngân tường,bất biện hoa tùng na biện hương?
Thử tình dĩ tự thành truy ức,linh lạc uyên ương.
Vũ hiết vi lương,thập nhất niên tiền mộng nhất trường.
Hồi nhỏ rất thích Trung Thu.
Hồi đó đường phố cũng không sáng đèn như bây giờ, lại thường cúp điện. Đêm Trung Thu cả đám nhỏ đốt lồng đèn đi lòng vòng từ nhà ra vườn... nhưng không xuống phố, chắc người lớn sợ con mình bị đám nhỏ trong xóm ăn hiếp!
Hồi đó lồng đèn vẫn chưa... high tech, lồng đèn con bướm màu đỏ, bên ngoài tô màu trắng; lồng đèn trái khế màu vàng; lồng đèn kéo quân. Đốt đèn không cẩn thận cháy 1 cái thì... hết Trung Thu. Sau này phong trào đèn bằng battery vừa kool vừa sáng vừa không sợ cháy, lại thêm nhạc nền mỗi lần bật lên kêu ò e ò e điếc cả tai... chỉ là, y bất như cựu...
Hồi đó nhà thường tự làm bánh dẻo, bánh nhà làm tuy không tinh tế, không xinh bằng ở chợ, lại thắng ở cảm giác homemade. Bánh trung thu lúc đó hình như chỉ 2 loại: đậu xanh và thập cẩm lại ngon hơn bây giờ rất nhiều.
Hồi đó nhà thường tụ tập đón Trung Thu... sân nhà quét tước sạch sẽ, bàn tròn lớn đặt ở giữa sân, trên bàn bày bánh trung thu, trái cây, nước trà... Người lớn ăn bánh, uống trà, tán gẫu, ngắm trăng. Đám nhỏ tụ một góc... vặt lá cây nhãn của ông ngoại đem... đốt.
Lúc đó nghĩ mùi khen khét của lá bị đốt là thứ mùi... thơm nhất trên đời.
Lúc đó nghĩ... chơi với lửa là kiện cỡ nào vui vẻ chuyện tình.
Lúc đó nghĩ uống trà ngắm trăng kiện cỡ nào vĩ đại chuyện tình.
Lúc đó nghĩ Hằng Nga bôn nguyệt là kiện cỡ nào thi vị chuyện tình
Lúc đó không biết "Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm."
Lúc đó vẫn chưa có "My Date with a Vampire III" hí hí
For me, certain smells trigger nostalgia, open the mystic door of memories,
just like...
the smell of youth.
忍踏残花作浊泥,
何惜败柳剪风衣。
梁间紫燕同风语,
槛外斑竹与泪栖。
人世几多回首处,
梦依百度忍别离。
今朝哽咽同谁泣,
泪比潇湘汝可知?
Nhẫn đạp tàn hoa tác trọc nê,
Hà tích bại liễu tiễn phong y.
Lương gian tử yến đồng phong ngữ,
Hạm ngoại ban trúc dữ lệ thê.
Nhân thế kỉ đa hồi thủ xứ,
Mộng y bách độ nhẫn biệt ly.
Kim triêu ngạnh yết đồng thùy khấp,
Lệ bỉ tiêu tương nhữ khả tri?