"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
hehe đang tính pót 1 entry hoành cpn tráng về... cái wừn thì chị Tavy iu quí updated blog hí hí
This morning, I saw myself as a kid - clap my hand, say "I do believe in fairy, I do, I do".
This morning, I saw myself as a grown-up, knowing Peter would forgot Wendy, like my youth had forgotten me.
To night, I saw myself as a teenager, on thedge, waiting for New Moon's trailer. And jumping around like a maniac when caught a glimpse of Harry Potter's trailer.
To night, I know there's a part of me, a teeny-weeny part of me - refuse to grow up. ^_^
“I’ve been silly for all these years already anyway. There is really more I can do for you than just this. Listen to me, when diamonds are scratched, they can be polished again and it would look the same again. But being scratched once more, polished once more, and scratched again and polished again, the quality would decrease. You can never make up the losses from it. The diamond could never turn back into how it initially was. But my memory is good- no matter which stage the diamond is at, I’ll still remember its appearance. I remember the first Hong Nga Sze, her look when I first saw her. I especially remember how she looked when she first lied to me. I remembered how she looked the first time she begged me for help. I remember the look just now when she said ’she will put down everything in the past and start all over’. Did you know that was the same look as the first Hong Nga Sze I knew? Even if I won’t be able to see again in the future, I will still remember… I really want to see your appearance again. I really want to see you”
Shek
Tai Wo –The Gem of Life
One would think this guy was silly, so did I.
Y hiểu rõ cái hạt giống mình đem trồng đó vĩnh viễn không đâm chồi, bất quá, y không thể ngăn bản thân ngừng chăm sóc nó,
Y chưa từng nghĩ, không dám nghĩ, sẽ được gì từ nàng, mong muốn duy nhất của y là nàng hạnh phúc,
Y vì nàng đến cả tính mạng cũng không cần,
Y là một kẻ khờ, y hiểu rõ...
Còn nàng, liệu nàng có hiểu?
|
天若有情 - 袁鳳瑛 曲���羅大佑 詞���李健達���李默 編���羅大佑
原諒話也不講半句 此刻生命在凝聚 過去你曾尋過 某段失去了的聲音 落日遠去人期望 留住青春的一剎 風雨思念置身夢裡 總會有唏噓
若果他朝此生得可與你 那管生命是無奈 過去也曾盡訴 往日心裡愛的聲音 就像隔世人期望 重拾當天的一切 此世短暫傳身步過 蕭剎了的空間
只求望一望 讓愛火永遠的高燒 青春情你歸來 再伴我一會
此世短暫傳身步過 蕭剎了的空間
|
Nguyên lượng thoại dã bất giảng bán cú, thử khắc sanh mệnh tại ngưng tụ Quá khứ nễ tằng tầm quá mỗ đoạn thất khứ liễu đích thanh âm Lạc nhật viễn khứ nhân kỳ vọng - lưu trụ thanh xuân đích nhất sát Phong vũ tư niệm trí thân mộng lý, tổng hội hữu hy hư
Nhược quả tha triều thử sanh đắc khả dữ nễ Na quản sanh mệnh thị vô nại Quá khứ dã tằng tận tố, vãng nhật tâm lý ái đích thanh âm Tựu tượng cách thế nhân kỳ vọng - trùng thập đương thiên đích nhất thiết
Thử thế đoản tạm chuyển thân bộ quá, tiêu sát liễu đích không gian
Chỉ cầu vọng nhất vọng - nhượng ái hỏa vĩnh viễn đích cao thiêu Thanh xuân tình nễ quy lai, tái bạn ngã nhất hội
Thử thế đoản tạm chuyển thân bộ quá, tiêu sát liễu đích không gian
|
Tôi còn nhớ, những năm về trước có phong trào tự tay làm móc khóa hay dây điện thoại, bạn của tôi, mười đứa có hết 9 đứa biết trò này, chỉ có tôi là ngoại lệ.
Không kiên nhẫn, thĩnh thoảng là một cái cớ rất hay, nhất là khi bạn... không có lấy 1 cái hoa nào trong 10 ngón tay.
Cô bạn nhỏ của tôi, biết nhau từ lớp 4, vốn rất khéo tay, rất nữ tính, học hành khá, chữ viết đẹp, nấu ăn ngon, người cũng xinh xinh.
Có người nói, muốn trở thành bằng hữu một người, nhất định phải hội đủ 3 điều kiện. "sở thích" là điều kiện đầu tiên...
Những thứ y thích, tôi biết chắc không hợp cho mình,
Những việc y làm, bản thân nhất định không có dũng khí bắt chước,
Suy nghĩ của y... tôi vĩnh viễn không thấu hiểu...
Y và tôi vốn ở 2 thái cực, lại thành bằng hữu.
Thỉnh thoảng vẫn đùa với y, như nếu mình không học chung từ lớp 4 chắc... 2 đứa mình ghét nhau lắm...
Y bật cười, giọng cười trong trẻo likes a tinkle bell, the smile that, vài mươi năm nữa, giữa trăm nghìn người vẫn có thể nhận ra - "giờ Ngân thỉnh thoảng vẫn ghét Phương" - "ừa, Phương chưa lúc nào ưa Ngân, hehe"
Gần 10 năm làm bạn, vẫn gọi nhau bằng tên, chứ không "mày, tao" như đám đồng học. Không phải khách sáo, chỉ là thói quen của ngày bé, không muốn thay đổi mà thôi.
Móc khóa đó, nằm trong vô số món quà của y, con hạc giấy bé tí nhăn nheo - con hạc đầu tiên y biết xếp, I must say, sau khi xem films gì của Korea (I knew not, for I did not watch Korean's cheesy series); ngôi sao bằng tờ tiền 200 đồng; móc khóa điện thoại hình con ủn ỉn; móc khóa điện thoại y tự thắt; hình dán điện thoại; bao điện thoại y tự đan; bức tranh... "fashion designer" y vẽ trong giờ lịch sử; vòng tay, vòng chân... CD 1088 - to educate my taste in music, i guess (I hated this band); ảnh có chữ ký của anh Út Phúc (I hated this guy, too, and FYI, I once lived near TGGT lúc còn là công ty nhỏ xíu, mỗi chiều đi ngang hay thấy Quang Huy hay UHP quần cộc, áo thun đứng trước cửa)... và còn nhiều nữa, nhiều món quà mà tôi... làm hỏng có, đánh mất có, thô bạo quăng vào thùng rác có...
Tôi là người đầy mâu thuẫn, những thứ thuộc về quá khứ luôn khiến bản thân quan tâm, nhưng thứ đang dùng phải là mới nhất, sạch nhất, tươm tất nhất.
Nhiều người hỏi vì sao không thay móc khóa, vốn đã rệu rã, vào một ngày đẹp trời bỗng nhiên... vỡ thành 4 mảnh báo hại tôi phải tìm gel gán lại.
Cô bạn có lần nói... "your key chain, is like a sore thumb, very irritated". Tôi chỉ cười, it's from an old friend.
Món quà cuối cùng chính tay cố nhân chuyển tặng, sao không trân trọng?
Hôm qua, nhìn nó lần nữa vỡ thành từng mảnh nhỏ; xâu chìa khóa nhẹ đi, mình lúc cầm cũng không phài "handle with care", chỉ bất quá...
Ngày xưa, như nếu cũng như nó - nói vỡ tan là vỡ tan, nói đổi thay là đổi thay - chắc người ta trẻ lâu lắm nhỉ?
來時萬縷弄輕黃���
去日飛球滿路旁。
我比楊花更飄蕩���
楊花只是一春忙。
Tuyệt cú (Thạch Nhu)
Lai thời vạn lũ lộng khinh hoàng,
Khứ nhật phi cầu mãn lộ bàng.
Ngã tỷ dương hoa cánh phiêu đãng,
Dương hoa chỉ thị nhất xuân mang.
行行重行行���
與君生別离。
相去萬餘里���
各在天一涯。
道路阻且長���
會面安可知���
胡馬依北風���
越鳥巢南枝。
相去日已遠���
衣帶日已緩。
浮雲蔽白日���
遊子不顧返。
思君令人老���
歲月忽已晚。
棄捐勿復道���
努力加餐飯。
Hành hành trùng hành hành,
Dữ quân sinh biệt ly.
Tương khứ vạn dư lý,
Các tại thiên nhất nhai.
Đạo lộ trở thả trường,
Hội diện an khả tri?
Hồ mã y bắc phong,
Việt điểu sào nam chi.
Tương khứ nhật dĩ viễn,
Y đới nhật dĩ hoãn.
Phù vân tế bạch nhật,
Du tử bất cố phản.
Tư quân lệnh nhân lão,
Tuế nguyệt hốt dĩ vãn.
Khí quyên vật phục đạo,
Nỗ lực gia xan phạn.
Bài cổ phong là bài đầu tiên trong 19 bài ngũ ngôn khuyết danh đời Hán "Cổ thi thập cửu thủ". Mình biết bài này lần đầu qua 2 câu "Hồ mã y bắc phong, Việt điểu sào nam chi" nhưng ấn tượng lại nằm ở 4 câu sau...
Mấy hôm trước rãnh rỗi, xem "Eternal happines", có 1 đoạn Michelle's Mạnh Lệ Quân (aka Lệ Quân Đường at that time) ngâm bài ngũ ngôn này "hành hành trùng hành hành..."... Nàng và Hoàng Phủ Thiếu Hoa gần ở trước mặt nhưng lại xa tận chân trời... than ôi... "tương khứ nhật dĩ viễn... tư quân lệnh nhân lão"