"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Sa Mạn Hoa là mộng tưởng của y, quyền thế đế đô là bá đồ của Mặc Hương.
Có lẽ trong cả đời người, cái để truy đuổi là mộng tưởng và bá đồ --
Nhưng bên trên đó, thực ra còn có những thứ khác, tỷ như: huynh đệ và cố thổ.
Đó là gánh nặng vĩnh viễn khó buông xuống trong đời y. Có lúc, con người khơi khơi chỉ vì gánh nặng như vậy mà cực lực bôn tẩu.
Why are we inspired by another person's courage? Maybe because it gives us the sweet and genuine surprise of discovering trace, at least, of the same courage of ourselves?
Failure's hard, but success is far more dangerous. If you're successful at the wrong thing, the mix of praise and money and opportunity can lock you in forever.
"原來返屋企跳路真係好難行....跳路好長..我睇晤到跳路...但係我知道我一定要返來"
Apparently the road
back home is rough, the road is so long and I cannot see my path. But I
know... I must go back.
Con đường về nhà thật rất dài, rất khó đi,... ba nhìn không ra hướng... nhưng ba biết, mình nhất định phải trở về.
...Cứ mỗi lần nhớ đến Tiểu Ly, tôi như chìm vào một
lớp khói sương lãng đãng giữa mộng và thực, giữa nhớ và quên, giữa ký
ức và tưởng tượng và trong mớ hỗn độn mơ hồ đó bao giờ cũng hiện lên
lung linh những sắc màu, những cảnh vật của một tuổi thơ đong đầy kỷ
niệm, một tuổi thơ đã ra đi và không ngừng quay trở lại. Vì vậy đối với
tôi, Tiểu Ly vừa xa vời như những câu chuyện cổ lại vừa gần kề như
những sớm mai.
Bây giờ, tôi chẳng cần tới đống cát nữa. Tôi nhẹ nhàng cầm tay Việt An - lần đầu tiên tôi cầm tay nàng.
...và tôi sững sờ nhận
ra trên vầng trán đáng yêu kia cái vệt sẹo quen thuộc thuở nào, quen
thuộc đến nỗi vừa nhìn thấy tôi đã nhận ra nó ngay. Đã mười năm qua, nó
vẫn thế, không đậm hơn, không nhạt đi, vẫn là một vệt thẫm nhờ nhờ nằm
lặng lẽ và bình yên sau mái tóc, mái tóc ngày xưa Tiểu Li vẫn mong
ngóng từng ngày.
Tôi thẫn thờ chạm tay vào vết sẹo trên trán Việt An và cảm
thấy bàng hoàng như chạm vào kỷ niệm, cứ sợ nó tan đi như một giấc mơ.
Và tôi bồi hồi nói, âu yếm, thì thầm, với Việt An và với cả chính tôi:
- Chào Tiểu Ly, cô bạn nhỏ!
"My dear Lucy,
I wrote this story for you, but when I began it, I had not realized that girls grow quicker than books. As a result you are already too old for fairy tales, and by the time it is printed and bound you will be older still. But some day you will be old enough to start reading fairy tales again. You can then take it down from some upper shelf, dust it, and tell me what you think of it. I shall probably too deaf to hear, and too old to understand, a word you say, but I shall still be
Thuỳ dương từ mạch lạc thành đông
Tổng thị đương thời huề thủ xứ,
du biên phương tùng
Tụ tán khổ thông thông,
thử hận vô cùng.
Kim niên hoa thắng khứ niên hồng
Khả tích minh niên hoa cánh hảo,
tri dữ thuỳ đồng?
(Lãng Đào Sa - Âu Dương Tu)
"Đã có lần hắn phát thệ với lòng chỉ đàn khúc nhạc này cho người đó nghe mà thôi... Hôm nay hắn chung quy đã minh bạch, thế sự chưa từng có tuyệt đối."
Y vẫn còn có thể đàn Tử Trúc Điệu, bây giờ có thể còn chưa đàn, nhưng sau đó sau đó nữa, y có thể đàn cho một người đàn bà khác nghe, vẫn có thể đàn cái khúc điệu vừa ý nhị vừa bi ai vừa ôn nhu đó, để an ủi một người đàn bà cô độc khác. Đến lúc đó, chẳng biết cô đang ở nơi nào.
Cô và y không có giao tình gì sâu đậm, cũng chẳng nói được gì đến chuyện yêu đương, chỉ là đơn giản thôi, cô không muốn nhìn thấy y chết...
Bởi vì y biết đàn khúc ca dao trong mộng ấy của cô, khúc ca dao mẫu thân đã hát cho cô nghe không biết bao nhiêu lần lúc cô còn thơ ấu.
Lý do giữa yêu và hận, sống và chết có lúc đơn giản chỉ là như thế.
Đối với chuyện chờ đợi, chỉ sợ thế gian này không ai hiểu biết, không ai rành rẽ bằng nàng.
Nàng càng hiểu, nàng càng sợ chờ đợi.
Khổ là cả đời nàng lúc nào cũng cứ chờ người khác, chưa bao giờ có ai chờ nàng.
Cho đến bây giờ, bây giờ mới có người đợi nàng.
Nàng biết rằng bất cứ nàng ở đây bao lâu, bất cứ nàng ở đây làm gì, chỉ cần về đến căn nhà ở đó, nhất định sẽ có người đang chờ nàng.
Tuy đó chỉ là căn nhà nhỏ thô lậu, tuy người ấy chẳng là gì của nàng, nhưng chỉ cần có cái cảm giác đó, đã đủ làm lòng nàng thấy an toàn và ấm áp.
Bởi vì nàng biết mình không bị cô độc, không bị tịch mịch.
"Không giống người trong giang hồ?" Tiêu Ức Tình bỗng cười khẽ một tiếng, ánh trăng chiếu lên gương mặt y, quả thật cũng có vẻ thật là thê lương: "Cô nương xuất thân trong nhà quan, làm sao biết được thế nào là giang hồ..."
"Có được một người bạn như cô nương, tôi thật lấy làm sung sướng... thổi tiêu, chơi cờ... tự nhiên đều tốt lắm. A Tĩnh từ nhỏ lưu lạc, không hiểu mấy chuyện đó." Y cúi đầu, nhìn bàn tay của mình, làm như trên tay có gì đó, rồi mới ngẩng đầu lên, nói với Thanh Mính: "Bàn tay của tôi dính đầy những máu tươi, cô nương làm sao biết được, nhưng A Tĩnh thì biết."