"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
"Đây là Mộng Huyền hoa ..." Trong tích tắc Cô Quang vừa ngắt đóa hoa từ giữa ngực ra, Nhược Thủy lập tức hôn mê ngã xuống đất. Cô Quang ngắm nghía đóa hoa, nói hững hờ với Tiêu Ức Tình, "Đóa hoa này dùng ảo lực trồng vào tim, hấp hết ký ức mà nở ra. Một đóa hoa, là đủ để tiêu thụ đi một ngày ký ức."
Gã thuật sĩ áo xanh quay đầu, cầm đóa hoa cười: "Hiện tại khi cô ta tỉnh lại, sẽ không nhớ là đã thấy qua những gì."
"Pháp thuật thần thông lắm." Nhìn đóa hoa đó, Thính Tuyết lâu chủ bất giác hơi gật gật đầu.
Cô
Quang nhìn nhìn đóa hoa, rồi lại nhìn nhìn cô thiếu nữ áo xanh đang hôn
mê, thình lình thở ra một hơi, vẻ mặt có bề phức tạp: "Thật là ... Lâu
lắm mới thấy một đóa Mộng Huyền hoa trắng tinh nở từ trong tim người ta
ra ... Phải biết là, tim con người càng trong trắng, hoa nở ra càng
tinh khiết. Con nhỏ a đầu này, hỷ ... Con nhỏ a đầu này, thình lình làm
cho tôi cảm thấy mình là một người quá chừng xấu xa."
Thính Tuyết Lâu- Bái Nguyệt Giáo Chi Chiến
Thương Nguyệt
Lê Khắc Tưởng
Y đối với mỗi cô gái mình tao ngộ đều nói đến chuyện vĩnh cửu, thế nhưng trong lòng y có bao giờ tin vào một ái tình vĩnh cửu. Cô gái si tình đó cũng đã từng nói chuyện vĩnh cửu với y, nhưng một cô thiếu nữ mười mấy tuổi đầu chắc gì đã chân chính hiểu được thế nào là vĩnh cửu... Vĩnh cửu yêu thương, trên cái thế gian phù vân thoáng chốc này, vốn là chuyện cực kỳ không thể tin tưởng.
Thế nhưng không phải đợi thời gian đi qua để biết đó có phải là những lời giả dối, bọn họ đã tận mắt trông thấy cái vĩnh cửu đó bị tiêu diệt đi, cô đã chết đi rồi.
Tử
vong, trong một khoảnh khắc nhỏ bé đó, đã làm cho ái tình của cô với y
ngưng đọng lại ở một thời điểm, cứ thế mà thành ra vĩnh cửu.
"Đám hoa này nở bây giờ, mới được nhiều như vậy. Nếu mà nở sớm đi hoặc chậm lại, sẽ không khỏi bị gió mưa làm hư hại đi, nát tan thành bùn đất." Cười nhẹ, Tử Mạch nói vậy.
A Tĩnh nhìn cô một cái, ánh mắt vẫn lạnh lẽo, cô hững hờ nói: "Bất kể là nở vào mùa nào, chung quy rồi cũng có lúc thành bùn đất."
Tử Mạch thộn mặt ra một cái, kinh ngạc thấy cô gái đồng tuổi tác với mình lại có cái tầm cỡ quan sát tương đồng như lâu chủ, cô lại bật lên tiếng cười nhẹ, hái một đóa hoa, gắn vào bên tóc: "Do đó, hoa khai kham chiết trực nhu chiết đấy. Mạc đãi vô hoa không chiết chi."
Không đợi cô con gái mặc áo hồng nhạt trả lời, cô thoăn thoát bỏ đi: "Hoàng Tuyền còn đang đợi tôi về, xin cáo từ trước nhé."
Ánh trăng thật đẹp, tâm tình của cô bỗng dưng cũng rất tốt.
Những gì đã qua, chỉ trong chớp mắt, phảng phất như những đóa tường vi đã quá mùa, nhất thiết đều tàn tạ cả.
Thính Tuyết Lâu - Chỉ Gian Sa - Tử Mạch
Thương Nguyệt
Lê Khắc Tưởng