"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Xmas shopping with friends. Bạn shop còn mình chỉ... theo đuôi :D
Bạn muốn mua housewares, mình muốn xem xem thẩm mỹ của bạn có hợp mình không vì mình thường ăn cơm nhà bạn, mà mình thì... theo đuổi "chủ nghĩa duy mỹ" akak chén dĩa xấu thì đồ ăn hem ngon :D
Bạn endded up với đồ dưỡng da của Clinque, mình endded up với 2 chai H2O body wash, 2 đứa endded up với 2 bộ evening gowns from Gucci. Hai đứa tí tửng hẹn cuối tuần lại housewares shopping ehehe.
I enjoy making tea. It force me to slow down and appreciate the process. Watching the water boil to just the right temperature, measuring the leaves, pouring the water over slowly, and waiting patiently for the tea to steep... Sipping a cup of gold-light brew, enjoying the lingering fragrance, the sweet aftertaste... Only this moment is life*
*Thich Nhat Hanh
Tôi biết "20 mùa xuân" của Trần Lê Quỳnh từ lâu lắm, anh Quỳnh post trên Yahoo 360.
Nếu "Nếu anh quên tất cả" là nỗi lo của chàng trai về tương lai thì "20 mùa xuân" chính là cái tương lai đó. "Ký ức ngày xưa" như y dự đoán "'đã' thành xa quá", bất quá, lúc này y dùng tâm trạng khác, tâm trạng vừa đạm mạc lại ôn nhu của kẻ trưởng thành.
Tôi cứ hy vọng, cứ chờ đợi một ngày được nghe ai đó hát bài này, tưởng tượng người đó sẽ dùng tâm gì để diễn tả bài hát...
Có lẽ lâu lắm không nghe nhạc Việt, cũng có lẽ chưa warm up với Đức Tuấn, cũng có lẽ Thu Phương hay Nguyễn Phi Hùng để lại ấn tượng quá sâu, nên đêm nay, dù chờ đợi được vẫn không can đảm... nghe Đức Tuấn finish the song...
Well, I guess... I'll continue wait then.
"- I had everything a man would want in a woman, youth, money...
- And what do you have now?
- I don't know!"
Question: Why do some people talk so darn loud in a nice, quiet restaurant???
Nàng từng nghĩ 3 đứa nhỏ học cùng lớp từ lớp 1 đến lớp 12 là chuyện đương nhiên; thậm chí cho dù là đại học, đi làm, thậm chí đến già vẫn cùng nhau là chuyện rất hiển nhiên, rất bình thường
Nàng chưa từng nghĩ, phải thế nào may mắn, thế nào hữu duyên mới khiến 3 đứa nhỏ, 11 năm (không tính lớp 9 nàng bị cậu lôi sang lớp của cậu chủ nhiệm!!),
trải qua nhiều lần chuyển trường, lớp... vẫn có thể cùng nhau đồng học, chỗ ngồi lại không xa quá bàn 1 và bàn 2.
Nàng từng cho rằng chỉ cần nàng nguyện ý, bạn bè, tùy thời, tùy lúc đều có thể tụ hội. Nàng dùng ít nhất 18 năm đầu đời tin tưởng như vậy.
Nàng bây giờ càng tin tưởng biệt ly là để tương tụ... với người khác. Cho nên nàng đặc biệt trân tích người trước mắt, bởi vì khi nàng lựa chọn từ biệt thì nhất định không tái kiến.
12 năm trung học, nàng không phải học sinh ngoan, cũng chẳng thích học akak, nhưng đặc biệt thích lớp 10...
Lớp 10, không áp lực, không gánh nặng, mỗi ngày đến trường enjoy life, rất vân đạm phong khinh. Bất quá, người nhà, bạn bè vẫn bảo nàng vô lo, chưa từng hết sức cho chuyện gì, nàng cũng chẳng tội tình gì suy nghĩ... mà suy nghĩ cũng làm được gì since ý kiến của nàng người ta chưa từng để trong lòng?!
Lớp 10 có vài sự kiện đáng nhớ, cũng somehow ảnh hưởng cách sống của nàng sau này...
Đó là một ngày bình thường đến không thể bình thường, tổ của nàng bị bốc thăm thuyết trình Tố Như - Kim Vân Kiều.
Trời biết nàng... không thích Kiều!
Chuyện này không trách Tố Như, càng không thể trách Kiều.
Là nàng bậy, bậy hết chỗ nói!
Nàng không nên còn rất nhỏ đã xem Kiều, không nên xem vở Kim Vân Kiều, càng không nên xem cô Phương Hồng Thủy đóng Kiều!
Cũng may cô bạn nhỏ của nàng là học sinh giỏi văn của tỉnh => 100% biên soạn phần thuyết trình. Nàng chỉ cần học thuộc lòng + đọc diễn cảm đoạn văn được phân công + trả lời những câu hỏi của "đám cháy nhà hôi của" trong lớp. Amen.
Vào một ngày bình thường đến không thể bình thường khác, à không hình như 20/11 akak, đám bạn cùng nàng đi nhà cô chủ nhiệm tặng hoa. Nếu chỉ đưa hoa rồi về thì hay, bất quá có đứa nhiều chuyện hỏi điểm kiểm tra. Cô cũng cao hứng đưa bài cho xem sau đó lại cao hứng bình luận chữ viết của học trò. Lúc đó, cô nói nàng... chữ viết vừa nhỏ vừa rắc rối (?) là đứa quậy ngầm. Nàng shock, nàng từ lâu tự hào chữ mình đẹp, đến bạn bí thư đoàn chữ đẹp nỗi tiếng chuyên môn viết báo cho trường còn khen chữ mình đẹp nhưng lười trao chuốt đấy thôi. Nàng càng shock vì cô khen đứa bạn nhỏ của nàng chữ viết đẹp, nhất định là đứa hiền lành (hứ, đứa nào vẽ tranh trong giờ Sử??? đứa nào xếp con cò trong giờ tin học???)
Nàng không tin số mệnh nhưng cũng không thích bị cho là đứa quậy ngầm, cho nên, nàng sửa chữ. Đem chữ phóng đại, nét bút có lực lại gia tăng phóng khoáng... chính thức là đứa không cần đời... Chỉ là lớp 12 gặp lại, cô khen... chữ rất người lớn!!! Pó tay!!!
Nàng biết thời gian là không quay lại, nàng tin cho dù có phát minh ra cỗ máy thời gian như Tầm Tần Ký cũng không thể trở về lúc ban đầu. Bất quá, như nếu có thể nàng hy vọng một lần nữa trở lại 10 năm trước, một sớm tháng 9, khi nàng lần đầu bước vào cổng trường, bước vào phòng học sơn vàng, ngồi vào chiếc bàn cũ kỹ, nghe đám bạn chat chit linh tinh.
Bất quá, lần này nàng sẽ không ngồi phía trước mà sẽ ngồi khoảng giữa lớp, bởi vì nàng phát hiện, ngồi hàng đầu rất thiệt thòi, vừa không được xem truyện trong giờ học lại hay bị bắt trả bài... mà nàng lại chẳng mấy khi... thuộc bài hehehe
Một đồng nghiệp muốn transfer to another store, mọi người khuyên ngăn, lý do có rất nhiều, tỉ như... y làm ở đây đã 5 năm, quen thuộc mọi thứ, đồng nghiệp đều thích y, customers cũng thích y... Chỉ có mình là yên lặng, bởi vì hiểu được... như nếu một người đã quyết định ra đi cho dù mình có lưu luyến, có không nỡ... thì y cũng không lưu lại... chi bằng lựa chọn buông tay, lặng lẽ nhìn theo... không chừng y sẽ nhanh một chút trở về.
Hồi nhỏ rất thích Trung Thu.
Hồi đó đường phố cũng không sáng đèn như bây giờ, lại thường cúp điện. Đêm Trung Thu cả đám nhỏ đốt lồng đèn đi lòng vòng từ nhà ra vườn... nhưng không xuống phố, chắc người lớn sợ con mình bị đám nhỏ trong xóm ăn hiếp!
Hồi đó lồng đèn vẫn chưa... high tech, lồng đèn con bướm màu đỏ, bên ngoài tô màu trắng; lồng đèn trái khế màu vàng; lồng đèn kéo quân. Đốt đèn không cẩn thận cháy 1 cái thì... hết Trung Thu. Sau này phong trào đèn bằng battery vừa kool vừa sáng vừa không sợ cháy, lại thêm nhạc nền mỗi lần bật lên kêu ò e ò e điếc cả tai... chỉ là, y bất như cựu...
Hồi đó nhà thường tự làm bánh dẻo, bánh nhà làm tuy không tinh tế, không xinh bằng ở chợ, lại thắng ở cảm giác homemade. Bánh trung thu lúc đó hình như chỉ 2 loại: đậu xanh và thập cẩm lại ngon hơn bây giờ rất nhiều.
Hồi đó nhà thường tụ tập đón Trung Thu... sân nhà quét tước sạch sẽ, bàn tròn lớn đặt ở giữa sân, trên bàn bày bánh trung thu, trái cây, nước trà... Người lớn ăn bánh, uống trà, tán gẫu, ngắm trăng. Đám nhỏ tụ một góc... vặt lá cây nhãn của ông ngoại đem... đốt.
Lúc đó nghĩ mùi khen khét của lá bị đốt là thứ mùi... thơm nhất trên đời.
Lúc đó nghĩ... chơi với lửa là kiện cỡ nào vui vẻ chuyện tình.
Lúc đó nghĩ uống trà ngắm trăng kiện cỡ nào vĩ đại chuyện tình.
Lúc đó nghĩ Hằng Nga bôn nguyệt là kiện cỡ nào thi vị chuyện tình
Lúc đó không biết "Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm."
Lúc đó vẫn chưa có "My Date with a Vampire III" hí hí
For me, certain smells trigger nostalgia, open the mystic door of memories,
just like...
the smell of youth.