"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
"- What do you want to know?
- Everything, everything about you.
- It would be boring. Don't you know that? Knowing everything about anybody would be boring."
I swear to... Zeus, if anyone mentions of wine, or champagne or any alcoholic drinks or... foods... I'll just... kill myself right there.
Holy Dionysus, what a crazy Chistmas!!!
Có một bộ film tớ rất thích, thích đến nỗi dù đã thuộc nằm lòng vẫn muốn xem lại, ít nhất mỗi năm 1 lần. Bất quá, cảm xúc mỗi lần lại rất khác nhau, tư vị cũng rất khác nhau... Bộ film đó là Healing Hands.
Healing Hands, cái bắt gặp không chỉ đơn thuần là tình bạn, tình yêu, mà còn là những trăn trở, những tình cảm rất đời thường, rất human, mà bạn và tôi từng một lần trải qua...
Ở đó có thứ tình yêu rất ngọt ngào, ấm áp như một sớm bình minh...
Ở đó, vượt trên cả tình yêu, là sự thấu hiểu, là sự câu thông giữa đôi tình nhân, giữa những người bạn...
Ở đó có thứ tình bạn như những ngôi sao biết cười, ấp áp vào tim.
Nơi đó là "chỗ cũ", là cái hẹn của 10 năm...
Nơi đó là sự cố chấp, là những ký ức của ngày hôm qua...
Nơi đó có những con người ngày ngày making miracles
Nơi đó là những sớm mai trên đỉnh núi, là những tối ở After Five, là những góc phố vô danh, là ly café còn dang dở, là ánh cầu vồng lơ lửng giữ tầng không...
Nơi đó có thứ tư vị của hồi ức, vĩnh viễn không gọi thành tên...
Mấy năm trước đọc Tiểu Lý Phi Đao đến đoạn Thám hoa trở về Lãnh Hương Tiểu Trúc, lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mà y từng có lần cho rằng "rất cao và rất to", hoài niệm quá khứ...
Tâm tình của Thám hoa nhiều năm trước phải đợi đến hôm nay, lúc nhận e-mail ở nhà nhắc đến đám giỗ ông ngoại, ngỡ ngàng nhận ra biệt ly lần đó đã thành vĩnh viễn...
Từng có lần cô như Thám Hoa, trèo lên chiếc ghế to ơi là to, cao ơi là cao, loại ghế bằng gốm, màu trắng, hoa văn rồng xanh, ngày bé không cẩn thận té lộn nhào như chơi.
Chiếc ghế đó thuộc bộ bàn ghế uống trà của ngoại.
Bây giờ nghĩ lại... ông ngoại hình như không stylish gì mấy hehehe. Bộ ghế tuy đẹp nhưng ngồi không thoải mái gì mấy, ngồi lâu... đau mông thí pà.
Chưa kể bộ ấm trà cũng không match.
Bộ trà của ngoại màu nâu, ấm trà nằm trong trái dừa giữ ấm. Loại dừa khô bự bự hái ngoài vườn, không make up, vỏ thô ráp nứt nẻ. Mấy năm sau này hoài cựu muốn nhờ người gởi sang, bất quá, trái dừa mua ở Sài Gòn, dành cho du khách, như Tú nhi nói "đẹp lắm nhưng không phải cái ta thích", "bần tiện chi giao mạc khả vong" huh?
Ngày bé uống trà vì nó.... cool, nó... "người lớn". Ngồi tréo chân uống trà từ bộ trà của ông ngoại rất là classy!!!
Bất quá... trà của ngoại thường rất đắng, hong ngon tí nào; sàn nhà bằng gạch, tách trà rơi xuống là vỡ nát... ăn đòn cái chắc.
Ông ngoại thương cháu, mua đậu nành về nhà, chiên vàng rồi nấu nước làm trà, lại cho cháu một bộ ấm riêng. Tách trà đó, mãi đến hôm nay, tư vị, màu sắc nhất thiết đều nhớ rõ, chỉ là hương thơm thì quên mất.
Thời gian thích trêu người, những ký ức ngày trước trở thành những mảng vụn, mảnh còn, mảnh mất; những người ngày trước nói ra đi là ra đi.
Bộ bàn ghế ngày ấy thay bằng bộ bàn bằng kính, ghế đệm, ngồi rất êm, rất thoải mái; ấm trà cũng khác đi, bằng sứ trắng, trái dừa giữ ấm cũng không còn.
Chỉ có vị trà là không thay đổi, vẫn đắng chát như ngày bé; ộng ngoại vẫn mắng "thằng cha mày";
Lần cuối từ biệt, giọt nước mắt của mợ, của dì, của bà, của nhóc cousin... cũng không đủ để quyến luyến đứa cháu là cô. Nước mắt của năm trước thay bằng nụ cười, nét mệt mỏi, lo âu của năm trước thay bằng vẻ hớn hở tự tin, another journey. Cả đến lời hứa gặp lại cũng nhẹ nhẹ nhàng nhàng như cái tĩnh lặng của đêm tháng 6.
Ừ, thôi con đi, vài năm lại về...
Chỉ có ông ngoại không nói gì, Alzheimer's, vẫn tưởng đứa cháu còn học ở Sài Gòn.
Ngoại mất vào một ngày đầu năm.
Đứa cháu đón tin dữ với tâm trạng bình thản, that's just life.
Chỉ có mẹ và dì là đau lòng, nước mắt ngắn dài. They've lost a father.
It took her long enough to realize that... she, too, has lost a grandpa.
Took her long enough...
Đi đến cuối cuộc tình cũng như về nhà sau một chuyến đi xa.
Mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một giấc.
Bất quá bạn còn rất nhiều việc phải làm... tỉ như... take a bath.
Take a bath, tưởng chừng như đơn giản lại cần rất nhiều dũng khí, rất nhiều quyết tâm...
Quyết tâm rời khỏi cái giường vừa to vừa êm vừa.... sexy...
Dũng khí bước vào bathroom, vượt qua cái lạnh khi đặt chân vào bathtub...
Sau khi tắm xong, trong người khỏe khoắn, giấc ngủ vì thế mà êm đềm, sau khi tỉnh dậy cũng thư thái... bầu trời ngày mai vì vậy mà xanh hơn...
Như nếu bạn biết chỉ cần bạn rời khỏi chiếc giường đó, bước đi bước đầu tiên, những bước chân sau này nhất định sẽ giản đơn hơn... bạn nhất định sẽ nhanh chóng đi làm nhỉ?!
Thanks to someone, cho bạn dũng khí, cho bạn một mục tiêu...
Thanks to someone khiến bạn bận rộn suốt một tuần...
Thanks to someone bạn cuối cùng đã tỉnh giấc...
A little bit heart broken...
Tôi có 1 pair of old jeans, trong một lần ghé Old Navy thấy thích nên đem về.
This jeans, had always been a needle in the eyes of my mom. I don't blame her, bởi vì tôi hiểu, các bà mẹ trên thế giới này đều mong mỏi con mình "quần áo lành lặn". And bất cứ bà mẹ nào cũng không muốn con mình... đem tiền đi mua một cái quần... - theo cách bà nói - vừa cũ vừa dính đầy dầu nhớt!
I love my jeans!
Tôi mặc nó... đi làm, đi học, đi chơi, đi chợ, đi làm vườn, đi nhà hàng... nói chung là tận dụng tối đa như thể mình chỉ có 1 cái quần duy nhất.
Chừng 1 năm thì nó... rách te tua, 2 vệt ở gối (chỉ rách có tí, mình ngứa tay... xé toạt lun :">) lai quần te tua, dưng mà chỗ hấp dẫn nhất chính là ở chỗ - theo cậu cousin bình luận - rất chi là khơi dậy trí tò mò của giai và gái, straight lẫn gay, ehehehe. Nói chung lúc mặc rất mát, rất gần thiên nhiên :">
Now, cái quần trở thành gai trong mắt cùa the whole family.
Nothing made me happy than irritated my 2 cousins to death. The jeans did it, how could I let it go?
Cho đến một ngày mama trong một lần cao hứng làm người tốt vá lại my-dearest-jeans. Những chỗ rách được vá kỹ lưỡng, lúc mặc không còn thấy... lạnh như trước, bất quá "y bất như cựu". The jeans vì thế được xếp lại, nằm ở đáy tủ, kết thúc những tháng ngày oanh oanh liệt liệt.
2 bên lề con đường lớn nối với đường vào nhà rợp bóng cây, không biết lúc nào đã nở hoa, hoa trắng bé xíu, từng chùm từng chùm, gió thổi một cái hương thơm khắp ngõ, thứ hương thơm không nồng đượm, nhẹ nhàng, ngọt ngào thoang thoảng len vào lồng ngực, làm mình cao hứng đứng lại hít một hơi đầy.
Mấy hôm
trước mưa to, xác hoa đầy đường, vương trên gót giày, bất giác thở dài "điên cuồng liễu nhứ tùy phong vũ, khinh bạc đào hoa trục thủy lưu"
Một người bạn biết mình thích trà nên tặng một gói trà hoa, lại cho mượn luôn bộ ấm thủy tinh. Mình dùng bình gốm rẻ tiền, ủng hộ đám art students, vả lại mình thích pottery, như một kiểu hoài cựu. Gói trà của y vốn phải dùng ấm thủy tinh trong veo, nấu nước, bỏ một bông hoa vào bình, ngắm từng cánh hoa nở, hít vào thứ hương jasmine nồng đượm, hoa vừa nở cũng chính là lúc trà pha tới, rót trà vào tách, nhìn thứ nước long lanh ánh sắc vàng của buổi sáng mùa thu. Uống trà ngắm hoa tuy là lãng mạn lắm nhưng lại tốn thì giờ, lại phải chờ đợi, mình không phải Thẩm Bích Quân, cũng không có nhiều thời gian.
Gói trà đó, còn 4 bông hoa, mình cất lại trong tủ, chân tình của y mình giữ lại trong tim.
Hồi năm 10, 11 tuổi trong một chuyến dọn nhà phát hiện my very first diary - from momy; bắt đầu từ lúc baby MK chừng 2, 3 tháng tuổi đến lúc 5 hay 6 tuổi.
Từng trang từng chữ ghi lại quá trình trưởng thành, my very first boyfriend, how baby MK bị phạt khoanh tay dựa tường về tội... bỏ nhà theo trai (according to my lovely aunty) my love for arts - bà có lần nói "rất sợ tâm hồn lãng mạn của con".
Từng trang từng chữ chất chứa thương yêu, kỳ vọng...
Tôi còn nhớ quyển nhật ký bìa cứng màu đen - loại kinh điển dùng để viết nhật ký của những năm 69-70 - một sự xa xỉ so với hoàn cảnh gia đình lúc đó (và cả lúc này since her daughter doesn't even have a decent diary)
Tôi còn nhớ những dòng đầu tiên "Con gái cưng của mẹ, mẹ mong rằng ở bất kỳ tuổii nào, khi con đọc được những dòng này, con sẽ hiểu và thương mẹ nhiều hơn. Mẹ cũng mong con biết, con là cuộc đời, là tất cả của mẹ, mãi mãi là bé Maika của mẹ."
Tôi còn nhớ những giọt nước mắt trong veo, nhoà hết những dòng nhật ký.
Tô còn nhớ cô bé đó, bằng nét chữ vụng về made a promise - "nhất định là bé Maika của mẹ hoài luôn"
Cô bé đó chắc không biết mình rồi phải trưởng thành đâu nhỉ?