"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Cô biết, vĩnh viễn không phải là bạn tốt...
Cô chứng kiến mẹ và chị tan lòng nát dạ nhình vĩnh viễn sánh đôi cùng người khác....
Cô chứng kiến mợ mình ở tuổi 21 đầu cài hoa trắng để tang vĩnh viễn...
Cô biết, cái gã mà cô yêu, thứ y truy cầu chính là vĩnh viễn...
Tình cảm giống như những quyển sách.
Có những quyển sách ngay từ trang đầu đã biết nó không dành cho mình, cũng có những quyển sách đi đến ½ đoạn đường mới biết nó không phải cái mình kỳ vọng.
Thông minh một tí, không lãng phí thời giờ vào nó nữa.
Cố chấp một tí, bồi đắp ngọn lửa mong một ngày nó lại sáng bừng lên.
Có những quyển sách khiến bạn hồi hộp mong đến kết cục, cũng có những quyển sách bạn vĩnh viễn mong nó không dừng lại.
Câu chuyện dù dài cách mấy cũng đến hồi kết.
Kết cục của nó có thể toàn mỹ, có thể bi ai; có thể khiến bạn thở phào, cũng có thể khiến bạn thở dài.
Kết cục của nó không chừng không như bạn mong đợi, không chừng khiến bạn tiếc nuối, không chừng khiến bạn thất vọng.
Kết cục của một câu chuyện có khi đơn giản chỉ là để bạn move on, khám phá một quyển sách mới, một câu chuyện mới.
Bạn từng đầu tư thời giờ, tâm trí, tình cảm vào nó; bạn từng thử qua thứ tư vị háo hức, mong chờ, trải qua những thời khắc khó quên, lived with your favourite characters at their best moments. Bạn không phải nên rất thõa mãn rồi sao?
Kết cục có như thế nào cũng không nên để tâm đến, đúng không?
Mỗi sáng thức dậy đều bảo bản thân: "hôm nay nhất định phải post blog, viết cái gì đó nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh" bất quá... sau khi cà phê cà pháo nhí nhảnh linh tinh thì... hết thời giờ.
Hôm qua trong lúc viết một cái thư tay dài ơi là dài gởi cho anh bác sĩ (trust me, you dont want to know) mình phát hiện ra... chữ của mình thật xấu, xấu không chịu nổi. Bất giác thở dài... lần cuối mình cầm bút viết cái gì đàng hoàng là khi nào nhỉ? Last year or the year before that?
Tháng trước đi nhà hàng Tàu với đám bạn, toàn Chinese - dùng đũa là chuyện đương nhiên. Bất quá, chúng nó ác, kêu toàn những thứ khó gắp như tôm hấp gừng, vịt quay, scallop xào snow beans, blah blah blah... mình battle với đôi đũa được một lúc (làm rớt 2 con tôm trên bàn, không cách nào gắp được miếng thịt vịt, and endded up chỉ gắp rau) thì vẫy con bạn vẫy em waiter xin cho mình dao với nĩa and hissed "don't embarass me, Mich!!!". Mình chỉ còn nước cười nham nhở... "I know how to use it, you know. just need some practice :D"
When was the last time I used chopstick? Last year or the year before that?
Well, all things need practice, aren't they?
I can practice hand writting, but chopstick...?
This morning, I saw myself as a kid - clap my hand, say "I do believe in fairy, I do, I do".
This morning, I saw myself as a grown-up, knowing Peter would forgot Wendy, like my youth had forgotten me.
To night, I saw myself as a teenager, on thedge, waiting for New Moon's trailer. And jumping around like a maniac when caught a glimpse of Harry Potter's trailer.
To night, I know there's a part of me, a teeny-weeny part of me - refuse to grow up. ^_^
Tôi còn nhớ, những năm về trước có phong trào tự tay làm móc khóa hay dây điện thoại, bạn của tôi, mười đứa có hết 9 đứa biết trò này, chỉ có tôi là ngoại lệ.
Không kiên nhẫn, thĩnh thoảng là một cái cớ rất hay, nhất là khi bạn... không có lấy 1 cái hoa nào trong 10 ngón tay.
Cô bạn nhỏ của tôi, biết nhau từ lớp 4, vốn rất khéo tay, rất nữ tính, học hành khá, chữ viết đẹp, nấu ăn ngon, người cũng xinh xinh.
Có người nói, muốn trở thành bằng hữu một người, nhất định phải hội đủ 3 điều kiện. "sở thích" là điều kiện đầu tiên...
Những thứ y thích, tôi biết chắc không hợp cho mình,
Những việc y làm, bản thân nhất định không có dũng khí bắt chước,
Suy nghĩ của y... tôi vĩnh viễn không thấu hiểu...
Y và tôi vốn ở 2 thái cực, lại thành bằng hữu.
Thỉnh thoảng vẫn đùa với y, như nếu mình không học chung từ lớp 4 chắc... 2 đứa mình ghét nhau lắm...
Y bật cười, giọng cười trong trẻo likes a tinkle bell, the smile that, vài mươi năm nữa, giữa trăm nghìn người vẫn có thể nhận ra - "giờ Ngân thỉnh thoảng vẫn ghét Phương" - "ừa, Phương chưa lúc nào ưa Ngân, hehe"
Gần 10 năm làm bạn, vẫn gọi nhau bằng tên, chứ không "mày, tao" như đám đồng học. Không phải khách sáo, chỉ là thói quen của ngày bé, không muốn thay đổi mà thôi.
Móc khóa đó, nằm trong vô số món quà của y, con hạc giấy bé tí nhăn nheo - con hạc đầu tiên y biết xếp, I must say, sau khi xem films gì của Korea (I knew not, for I did not watch Korean's cheesy series); ngôi sao bằng tờ tiền 200 đồng; móc khóa điện thoại hình con ủn ỉn; móc khóa điện thoại y tự thắt; hình dán điện thoại; bao điện thoại y tự đan; bức tranh... "fashion designer" y vẽ trong giờ lịch sử; vòng tay, vòng chân... CD 1088 - to educate my taste in music, i guess (I hated this band); ảnh có chữ ký của anh Út Phúc (I hated this guy, too, and FYI, I once lived near TGGT lúc còn là công ty nhỏ xíu, mỗi chiều đi ngang hay thấy Quang Huy hay UHP quần cộc, áo thun đứng trước cửa)... và còn nhiều nữa, nhiều món quà mà tôi... làm hỏng có, đánh mất có, thô bạo quăng vào thùng rác có...
Tôi là người đầy mâu thuẫn, những thứ thuộc về quá khứ luôn khiến bản thân quan tâm, nhưng thứ đang dùng phải là mới nhất, sạch nhất, tươm tất nhất.
Nhiều người hỏi vì sao không thay móc khóa, vốn đã rệu rã, vào một ngày đẹp trời bỗng nhiên... vỡ thành 4 mảnh báo hại tôi phải tìm gel gán lại.
Cô bạn có lần nói... "your key chain, is like a sore thumb, very irritated". Tôi chỉ cười, it's from an old friend.
Món quà cuối cùng chính tay cố nhân chuyển tặng, sao không trân trọng?
Hôm qua, nhìn nó lần nữa vỡ thành từng mảnh nhỏ; xâu chìa khóa nhẹ đi, mình lúc cầm cũng không phài "handle with care", chỉ bất quá...
Ngày xưa, như nếu cũng như nó - nói vỡ tan là vỡ tan, nói đổi thay là đổi thay - chắc người ta trẻ lâu lắm nhỉ?
What a wonderful day!!!!
Trời trong, gió mát, nắng vàng rực rỡ, bên hiên nhà con chim gì hong
biết đang cãi nhau chí chóe với con mèo trong pic ở trên akak. Mình vác
ghế ra sau nhà ăn sáng uốn café sẵn tiên phơi nắng cho đen đen sành địu
tí để tí nữa vào rừng không bị thiên hạ cười.
Giữ lúc tay cầm ly café, miệng cắn miếng cheese ngon pà thím thì đột
nhiên khung cảnh xung quanh im lặng đến rợn người, bạn chim thôi gào
thét, chị mèo cụp đuôi phóng tót vào nhà akak, mình vội nhìn lên...
oh-my-god holly-cow a huge bald eagle đang lượn lờ trên trời, hú hú hú
what a lucky day, em eagle xinh tàn nhẫn, khác xa mí con trong sở thú
mặt đần đần, hé hé. Bạn eagle xinh xinh, lượn một hồi thì biến mất, chị
mèo lại ra vườn rình bạn chim, bạn chim tiếp tục... hót, mọi thứ vẫn...
đâu vào đấy ồn ồn ào ào, Mình cũng ăn sáng xong, xách camera vô rừng
thôi.
Lúc bắt đầu đọc Twilight, cũng như Bella, trong đầu xuất hiện 2 giả thuyết:
1. Bella would die, Edward loved her too much to turn her in to a vampire.
2. She would be a vampire, Edward would turn her cause he love her too much and that was her wish.
Cho giả thuyết thứ 2, tôi có đến 99% khẳng định Bella sẽ là một "special vamp.", và khả năng đó sẽ liên quan đến việc "no one could read her mind", hơn nữa Bella always quan tâm đến người khác, never an aggressive one, so, there's a possibility that she would have an ability to protect people around her.
And then, vì tò mò, vì muốn chứng minh giả thuyết của mình, bất chấp schedule busy điên đảo, trong vòng 2 tuần đã đọc hết 4 quyển sách (slow, I know, since it took me only 2 days for each of HP's books)
Ha, bingo, turned out I was right. She's a "shield", yeah *start dancing*
Now that I've finished, there are somethings I'd to mention.
Twilight rất... nữ tính, well, cả 4 phần đều rất nữ tính, since tác giả là nữ, can't blame her. Những tiểu thuyết nữ tính thường thường không phải chưa bao giờ là sở thích của tôi, bất quá không biết vì lý do gì bị nó cuốn hút? Có lẽ vì... "Hoa Kính" của Thương Nguyệt quá thất vọng, thất vọng đến đau lòng :( Hay vì... tò mò, muốn biết vampire của Meyer khác với vampire của Rice như thế nào?!
Cho dù thế nào đi nữa, sau Cổ Long, Thương Nguyệt mới có người khiến tôi... "không nỡ buông quyển sách xuống", tư vị này lâu lắm rồi mới được gặp lại, thanks to Meyer.
Thực ra mà nói, cả 4 bộ thì chỉ có... Twilight là good, New Moon and Eclipse chỉ là bước đệm cho đại kết cục Breaking Dawn, mà theo ý tôi nếu gom lại thành 1 cuốn chắc sẽ súch tích, cô đọng hơn.
Honestly, Jake là werewolf thì chả có gì là ngạc nhiên cả, ngay từ lần đầu Bella gặp y thì đã biết hắn chính là ứng cử viên werewolf rồi, or should I say... "shape shilfter" as Edward defined.
Breaking Dawn, like its name "Bình Minh", một ngày mới với nhiều thay đổi, những việc tưởng chừng như không thể lại có thể xảy ra. Well, kỳ thực bản thân khi hết quyển 3 đã đoán ra kết cục rồi, tuy hơi bất ngờ vì nó không... máu me hoành tráng như mình nghĩ, well anyway, it's peace that we were looking for hahaha.
Rất khâm phục bản lĩnh của Bella, khả năng... ước mơ and biến ước mơ thảnh hiện thực.
Trong ký ức của tớ, ngoài Lestat tin tưởng tuyệt đối vào bản thân, vào him being a vampire, chưa từng có ai muốn thành vampire, being a vampire just to be with the one they loved càng không có, Bella là một ngoại lệ. Her dream, was not being a monster, but to be with Edward, to love him forever. She, like Edward said "Ready for this to be the end, for this to be the twilight of your
life, though your life has barely started. You’re ready to give up
everything".
Oh, Bella, how I envied you!!! Not because you have the most perfect vampire in the world (:D) but because you were able to find to the love of your life and more than willing to burn yourself for love. While, me, myself, a coward, hiding from others affection, not willing to love or to be loved.
* Nguyên lai viết blog không phải để nổi tiếng, để người khác biết đến mình, mà chỉ mong muốn được luyện tập tiếng Việt. Nhưng mà, xem ra cái mong ước bình phàm này càng lúc càng xa khỏi tầm tay. Than ôi.... Sorry tướng công :((
Hôm qua là một ngày rất đẹp; trời trong, gió mát. Tâm tình cũng rất chi là thoải mái, cái viên đá quả bom hẹn giờ trong tim, cuối cũng cũng tháo xuống, dùng kỹ thuật trực tiếp nhất, đơn giản nhất để tháo xuống. Bất giác thở dài... như nếu... như nếu cái tuổi 17 của nhiều năm về trước...như nếu... có được một phần bình tĩnh, một tí từng trải của hôm nay thì hay biết mấy...Giả như trước đó đừng quá "silly", có thể "picked up" hay "saw" some signs hay đơn giả chỉ... đa nghi một tí... thì không chừng vẫn có thể nhìn thấy mặt y, không chừng vẫn còn là bạn.
Someone once asked why I... hated Valentine's?!
And I told them that..."I had a worse 17th birthday on that day"
Just because... bị bà mợ yêu quí lôi đầu dậy lúc 7h sáng, just to... mở cửa nhà?!!! (seriously, lúc ấy rất chi là confused, I meant, what the hell???)
Just because... her,no, she and her lovely husband, wicked smiles.. made me boiled up. And they made sure that every-single-living-and death-for-god-sake-one in my family knew the story - with a whole bunch of salt - I must say.
Then I... forbid him... to visit my house ever again.
How silly!!!
Anyway, for now, things back to normal, we still friends, though he now calls me "big sis". Oh, growth up, jerk!!!
Đêm qua, làm một chuyện rất trái thường lệ... dinner at a Vietnamese restaurant, alone ofcourse.
Lúc tính tiền chị chủ quán hỏi "how the food?" (giọng english rất chi là Việt Nam) - "Good, taste like home"
- "you are việt-nam-ese?" - Mỉm cười.. "yeah!!"
Thế là bị bà cụ (cụ bà từ chối waited on tớ cause tớ speak english, to be exactly "nó nói tiếng anh sao tao hỏi") truy vấn "vậy sao nãy hong nói tiếng việt"
Lại cười..."con mắc cỡ..."
"I'm shy"