"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Nàng và y gần 5 năm không gặp, lần cuối chat chit với nàng là khoảng tháng 9...
Nàng vốn không phải người của công nghệ, càng ghét chat chit linh tinh, nhưng nàng vì y mà e-mail, chit chat.
Có người vì bạn nguyện ý hy sinh, bạn tất nhiên là thấy tự hào lắm, đắc ý lắm.
Y đối với việc này rất lấy làm vinh hạnh.
Nàng khoe sắp có em bé, hình như 4 tháng, là con gái. Lại than thở "thằng chồng" - theo cách nàng hay nói xấu chồng (bồ, boyfriends) trước mặt bạn - nó bắt nàng phải ngủ trước 10h, trước khi ngủ phải uống ly sữa gì gì đó chán chết làm nàng không có thời gian email... (lame reason!!!)
Bất giác bật cười, những kỷ niệm ngày xưa hốt nhiên ùa về...
Y còn nhớ lần đầu gặp nàng,
Năm đó y chừng 17, 18, nàng cũng sắp 20.
Năm đó là một năm đầy biến cố...
Y còn nhớ cùng với nàng cùng vài người bạn trải qua những "lần đầu tiên" bốc đồng, hoang dại...
Y còn nhớ lần đầu tiên y say là trước mặt họ,
Y còn nhớ lần đầu tiên y dance, là trước mặt họ,
Y còn nhớ trận cười thoải mái nhất cũng là trước mặt họ,
Y còn nhớ tấm ảnh ghi lại nét mặt rạng rỡ của y ngày hôm đó...
Còn rất nhiều, rất nhiều thứ y không thể quên, cũng không nỡ quên.
Y nhớ lần đầu tiên nhận biết trong nước mắt, còn có vị ngọt.
Là nàng dạy cho y hiểu điều đó
Điều nuối tiếc nhất đời y chính là không thể hoàn thành lời hứa với nàng.
Điều vui vẻ nhất đời y chính là vào cái đêm cuối cùng trước khi nàng làm vợ người ta đã phone cho nàng, chúc nàng một câu "răng long đầu bạc"
Điều hãnh diện nhất đời y chính là trong tiệc cưới của nàng có một chỗ dành cho y...
Bằng hữu trong thâm tâm y chính là màu hổ phách long lanh của ly champagne, là những bọt nước li ti không ngừng tung toé , là cái cảm giác cay cay nơi sống mũi, là cái lạnh buốt tim, là cái tư vị vương vấn nơi khoé môi, là thứ tư vị mà đã có lần đứa trẻ trong y khiếp sợ kinh tâm.
Nhi kim thức tận sầu tư vị,
How to come back?
As I remember, so far, I've been cranky for 2 weeks, and it's getting worse and worse.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày thứ Bảy not-oh-so-beautiful của 2 tuần trước...
Hôm ấy thức giấc từ rất sớm, khoảng 7h sáng rồi tự nhiên thấy... buồn đời, nỗi buồn rất vô duyên, thời tiết không mấy gì làm lý tưởng, lại thêm trong lòng thấy nhớ certain someone khiến trong tâm trạng không mấy gì thoải mái.
Buồn cười ở chỗ bản thân truớc nay vốn vẫn tự hào rằng chưa từng có người nào hay việc gì là không thể không buông tay. Huống chi bản thân hiểu rất rõ, hôm đó đã thành kỷ niệm, vốn không cần nhớ tới cũng không nên nhớ...
Mấy hôm trước nghe lời cô bạn vác đám dvd "Boys before Flowers" về xem akak, *note to self: công nhận mình teen hơn cả teen chính hiệu*; *note to certain someone: don't even ask what's it about cause nương tử của ngươi only skim through :D* film thần tượng Korean, đỉnh của nhảm, way to waste times vốn dĩ không lấy gì làm dư giả.
It's funny that, một trong 4 nhân vật nam, the 2nd male lead, I guess, likes pancake (so do I hí hí), and after watched him making a pancake, I came up with a conclusion: my pancakes are wayyyyyyyyy better than him!!!
Back to present, which now is the past, eh I meant that Saturday hehehe, tớ decide to make pancakes, blueberries pancakes made by Mich.'s Bakery ehehehe.
Cũng may trước winter đã trữ sẵn vài hộp blueberries trong freezer đề phòng nửa khuya tỉnh giấc mà "trời thời lạnh, chợ thời xa". Cũng may đêm trước đi làm đã mua hộp trứng mới chứ trông vào đám trứng gà của tuần trước thì chỉ còn nước... đói. Tóm lại... ingredients đầy đủ.
Cái khoái ý của tự mình chuẩn bị bữa sáng cho mình thật không phải ai cũng hiểu được.
A perfects breakfast should have a cup of coffee. Now, that's a problem, bởi vì từ lúc vào học đến giờ chỉ toàn uống café ngoài hàng, đến cả weekend cũng đi mua cho nó khoẻ. May mà trời thương, gói café mua hôm Christmas còn chưa mở ra --> chưa expired (amen).
So, lại loay hoay ground, đun nước pha café. hehe máy pha café có mua nhưng tự mình brew a cup of coffee lại có cái tư vị riêng của nó. Bất giác phát hiện đã lâu không được uống coffee ngon đến vậy hehehe
Thanks to that breakfast for it made my busy more than an hour, 1 tiếng đồng hồ không phài suy nghĩ gì hết quả thật rất relax. Bất quá, sau đó mọi việt lại đâu vào đấy, buồn thì vẫn cứ buồn.
Then ah Yan phone hẹn chiều đi restaurant, hurray, Chinese foods!!! How I miss them :D
The last time I had chinese food was... oh, April last year, buffet with family. How times flies.
Again, it's funny since mỗi lần đi ăn bọn nó đều chọn nhà hàng tây, chắc tỏ ra lịch sự với 2 thằng tây con, I guess hahaha, since chỉ còn 1 thằng ở lại tụi nó chẳng nể nang gì rủ đi ăn đồ tàu :)).
sh!t, times flies, gotta go now, or my boss' gonna kill me. Will continue later when I'm free.
So long, my blog.
Thời tiết ảnh hưởng đến tâm trạng của người ta thế nào thì tôi không biết, chỉ biết bản thân đang rất.. cranky.
Đã quên mất lần cuối cùng nhìn thấy mặt trời là ngày nào?!
Chỉ biết today is Monday, the-3rd-day-of-Spring for God sake, but ngoài trời thì cứ cuồng phong bão vũ.
I've been driving people around me crazy, annoyed the heck out of Mark, scared the heck of out ah Yan, pissed off several patients :((
This morning ah Yan told me that Mark told her that "Mich.'s turning in to an old cranky woman" :((
I'm depressed, freakin' drepressed, jeezzz!!!
I need light, bring that freakin' sun back!!!
Jeezz!!!
"Ngã thị phong nhi, nhĩ thị sa" akak
believe it or not, tôi cứ tưởng câu nói trên chỉ xuất hiện trong film chính xác là ở HCCCII và cũng chỉ có "dì" Quỳnh Dao mới có khả năng nghĩ ra akak. Tôi tuy không thích film của Quỳnh Dao, không thích HCCC tí nào nhưng vẫn phải công nhận bà từ này rất hay, rất tha thiết, rất chân thành.
Chỉ bất quá, bản thân cho rằng cái thứ "triền triền miên miên nhiễu thiên nhai" chỉ nên dừng lại ở trong film.
Chỉ bất quá, cái hôm post câu ở trên lại nghe lại nó.
Không, chính xác là cái hôm trời không mưa, cũng không nắng, âm âm u u không lạnh không nóng làm người ta đứng trước tủ áo hết 30 phút vẫn không biết nên mặc sao cho phải (darn, I hate tháng ba, yên hoa tam nguyệt cái con khỉ). Cái phút giây định mệnh khi đứng chờ xe bus nghe người ta nói "anh giống như gió còn em là cát, hai đứa mình yêu nhau hoài lun" làm mình gai óc nổi từa lưa, không phải vì lạnh mà vì... mắc... ói. Như nếu cái câu ấy là từ khoé môi xinh xinh của một em gái teen teen thì mình đã không phản ứng mạnh như vậy, đằng này nó lại từ một anh du học sinh nói với 1 em gái tiếng Việt dex rành akak, cái sự "sến" của nó quả thật "dì" Quỳnh Dao phải gọi bằng cụ. Mình xém tí nữa đã lăn ra đất chết ngất vì cười nếu không phải đang làm mặt cool kiểu "i'm Canadian, I'm not Chinese, not Philipino, not whatever. Don't you dare ask 'bout my nationality!!!"
Chỉ nhưng mà hôm ấy busy quá, chỉ có thể đặt cục gạch ghi nhớ cái cảnh tượng lãng mạng that made my day unforgettable, mãi đến hôm nay mới tìm ra giờ để post akak.
Kể từ sinh nhật lần thứ 18 tôi đã không tổ chức sinh nhật nữa. Không phải tôi sợ sinh nhật, sợ mình già thêm một tuổi, chỉ là... không còn cái cảm giác háo hức mong chờ của ngày xưa.
Đêm qua chủ động mời y trải qua sinh nhật, sớm đến tận 9 ngày.
Bữa tiệc đêm qua tuy chỉ có 2 đứa, không nến, không bánh, lại thật khó quên.
Đêm qua, y vì tôi mở một chai champagne,
Đêm qua, lần đầu tiên tôi cảm nhận sự cay đắng của rượu.
Đêm qua, tôi vì y mà lệ rơi.
Đêm qua, không tìm ra lý do để lưu giữ, cũng không dám lưu giữ y.
Sinh nhật, chỉ là cái cớ để bên y lâu một tí, nhưng cuối cùng vẫn phải chia tay
Biệt ly, với tôi vốn là bạn, từ năm 6 tuổi đã quen với nó, nhưng ly biệt đáng nhớ, có được mấy lần?
Những lần biệt ly của tôi thường không có tương tụ...
Y xem tôi là một đứa "con trai" suốt ngày chỉ tech. với vampires, werewolves, supper heroes. Y xem tôi như một con nhóc thích Peter Pan, Eragon, Potter. Y cuối cùng chỉ xem tôi là bạn, một thính giả trung thành.
Y từng bảo rất thích tính kiên nhẫn của tôi, có thể nghe y babbling hàng giờ.
Y từng bảo rất thích tính dễ chịu của tôi, dù bị y đánh thức lúc 2, 3 giờ sáng cũng không giận bao giờ.
Y từng hỏi tôi đã bao giờ nổi cáu với ai chưa? Rồi tự trả lời "guess not, since you're so free and easy"
Y chắc không biết tôi thích nghe y nói chuyện, 100% Brit accent rất cute, rất êm tai.
Y chắc không biết tôi dù làm chuyện gì cũng thích 1 mình, nhưng từ lúc biết y, bất cứ chuyện gì cũng muốn cùng y trải qua.
Y chắc không biết tôi thích màu mắt của y, hazel, rất cuốn hút.
Y chắc không biết tôi ghét ngọt nhưng rất thích giật bánh của y, bởi tôi thích nhìn nét mặt... "đầy uất ức + thù hận" đó.
Y chắc không biết tôi không thích share foods, nhưng lại để 1 gói đường vào ly café vì biết y thích ngọt.
Y chắc không biết tôi... thích y.
Ngay cả bản thân cũng không biết từ lúc nào đã thích y.
1 năm trước...
Hôm đó, tôi đến bookstore để tìm sách, y đến Tim Horton's mua café.
Hôm đó, nhà sách chưa mở cửa.
Hôm đó, TV chiếu một cuộc golf.
University Center buổi sáng vắng người, tôi một mình ngồi xem golf. Còn y, sau khi mua café cũng đến xem.
Tôi còn nhớ câu đầu tiên y nói với tôi "you like golf?". "nah, it's boring, I like football, I meant, soccer, better" was my answer. Vậy là chúng tôi thành bạn, đơn giản như vậy.
Hôm đó cũng là chủ nhật....
Đêm qua có mưa, cơn mưa đầu tiên của mùa xuân...
"Tiểu lâu nhất dạ thính xuân vũ"
Cơn mưa bắt đầu từ khoảng 2 giờ sáng, từng giọt từng giọt tí tách trên mái kéo dài đến khi trời sáng. Trời không đủ lạnh để làm tuyết, lại không đủ ấm để làm mưa. Nước mưa rơi xuống đong lại thành đá, mặt đường vì thế đặc biệt trơn trợt khó đi.
Trong lòng loé lên một tia hy vọng, hy vọng chuyến bay của y vì vậy mà trì hoãn, y vì vậy mà lưu lại thêm một ngày.
Chuyến bay thật sự đã hoãn lại, chỉ là 2 giờ ngắn ngủi, người nên đi cuối cùng của đã đi.
Is it friendship that I said good-bye?
Is it love, that I bid farewell?
Biệt ly lần này, không chừng lâu lắm mới gặp lại, cũng không chừng sẽ không gặp lại.
Dù sao cũng mừng cho y tìm được một công việc như ý. Dù sao cũng chúc cho y mọi sự bình an.
Adieu, Vincy.
Adieu, mon cheri.
Cái bi ai của kẻ tha hương không phải ai cũng thấu hiểu. Thứ tư vị này không phải ai cũng "may mắn" nếm qua...
Chistmas, new year là của người ta, mình không hiểu được, cũng không biết celebrate thế nào cho phải lẽ, vì thế mà cô đơn.
Tết của mình, người ta không celebrate, mình vẫn phải xách suitcase đi làm, càng không biết làm sao để celebrate, vì thế mà chiếc bóng.
"Mac quái xuân lai tiện quy khứ
Giang Nam tuy hảo thị tha hương"
Giang Nam của Vương Cung thời khắc này có đẹp như Winnipeg của tôi hay không thì tôi không biết. Bất quá, dư vị tha hương, tôi đại khái lãnh hội mấy phần.
Cách đây không lâu có một việc, một sự kiện xảy ra khiến tôi rất băn khoăn. Cái băn khoăn ở đây không phải là làm sao để giải quyết nó mà là... phản ứng của tôi đối với nó.
Rất nhiều, rất nhiều giả thuyết khiến bản thân phải suy nghĩ, nhiều lúc nghĩ đến nhức cả đầu.
Bản thân lãnh đạm hay đã quá quen với chuyện đau lòng đến nỗi không còn cảm giác?
Có lẽ từ rất lâu rồi, đã quen với việc không có họ, chỉ là không nhận ra, hay một cách chính xác là không dám nhìn nhận. Sự kiện đó chỉ là một động lực thức tỉnh bản thân.
Sự bình tĩnh đưa ra quyết định lúc đó không chừng không phải vì mình sáng suốt gì mà là từ rất lâu trong vô thức đã chuẩn bị, đợi đến ngày đó, lúc đó thì mang ra dùng?
Trong khoảng khắc nhiều chuyện dồn dập ập đến, sự thảng nhiên vốn chẳng phải là bản lĩnh gì mà là bản năng sinh tồn trong lúc thảng thốt đã chọn cách phong kín phần sợ hãi, hoang mang. Ra đi, vì không muốn, không dám đối đầu với đám phiền phức mỗi ngày một nhiều đó. Là một kiểu trốn chạy!
Những quyết định ngày trước đã vô phương cứu vãn. Cũng như cái áo mà bạn yêu thích đột nhiên bị dính màu, cho dù bạn cố gắng tẩy, vệt màu dù có phai nhưng cái áo đã damaged, cảm giác lúc mặc sẽ không còn như ngày xưa.
Huống chi, cho đến hôm nay cái đi tìm đã không còn là nguyên nhân đưa ra quyết định đó, hay cách giài quyết vấn đề, mà chính là bản thân, là lời giải đáp cho câu hỏi vẫn gào thét trong đầu - Thật ra mình là loại người gì?