"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Tôi thường thường hay... quên là lũ cousins của mình đã lớn, cái sự "quên" này thỉnh thoảng khiến tôi... bemused, or, rather, amused.
Tôi là con một, actually, hầu hết my cousins đều là con một. Cái bi ai của con một thật không sao tả được, có lẽ vì vậy mà bọn tôi tìm đến nhau, xem nhau như chị em ruột.
The little cousin girl that I like to metion, she's not "little" anymore, indeed, she's 24 now, bất quá, in my eyes, she... vẫn cứ là con bé gầy còm đen thui hay bám vào cổ tôi lúc tắm sông :)
The next two, a boy and a girl both at universities now. The boy, lúc nào cũng làm tôi nhớ về cậu bé hay trề môi khóc nhè và mỗi lần tắm xong thường quấn khăn chạy vòng vòng nhà. The girl, she used to wear my slippers, clothes, tho mine were too large for a little 4 - 5yrs old girl.
The last two boys, haven't them for a long time, and... ký ức về bọn chúng dừng lại ở năm lớp 7 hay 8 gì đó. It's funny, sáng nay nhận được requested to add them as friends on 360, I was bemused, trong đầu lại hiện lên hình ảnh của 2 cậu bé rón rén đưa tập cho tôi trả bài rồi than "chị Ka trả bài khó hơn cô em :(". Ô hay, bọn nó đã lớn rồi, biết viết blog nữa cơ, hahaha, funny. And đột nhiên nhớ cô cousin mấy tháng trước về VN có khoe, 2 đứa nó giờ bự con lắm, một thằng mét 8 còn 1 thằng mét 75, đi đâu cứ kêu nó chở, bất chợt thấy envy, mình năm xưa trời nắng chang chang phải cong lưng chở nó đi học, giờ nó lớn thì không có cơ hội... hành hạ lại =))
Tôi từng nói, ký ức của tôi rất kỳ khôi, chỉ lựa chọn ghi nhớ những chuyện nó muốn ghi nhớ, những chuyện nó không có hứng thú thì dù chủ nhân của nó, that's me, có thích tới đâu nó vẫn... lắc đầu. Bất quá, tôi không blame nó, bởi vì nó khá là biết đều, chỉ lựa chọn lưu giữ những chuyện vui, và thỉnh thoảng show 1 vài chuyện khiến tôi vui vẻ cả ngày.
Tỉ như hôm nay, lúc biết cậu cousin có blog, tôi lại nhớ đến bài văn tà ông ngoại, which happened after bài văn tả... con lợn, mà lúc đọc mình cứ đinh ninh, sorry grandpa, ông ngoại là... con lợn akak.
Anyway, guys, no offence, but... writting is not for you, just stick with your PS3 or Wii okie.
How long will it take for the future becomes present, and that present, becomes the past?
Forever, a minute, or just a blink of eyes?
Slow down, guys, take your time, appreciate life and enjoy it. Cause that moment may never come.
Mỗi chúng ta đều có những hồi ức tựa mây khói lại không là mây khói...
Mỗi chúng ta một lúc nào đó đã từng giữ vị trí quan trọng trong tim kẻ khác, trong một event nào đó...
Ngày hôm qua, dù mỹ lệ hay thống khổ, ngọt ngào hay tan nát tâm can, rồi cũng trở thành hồi ức...
Vãng sự như yên, bất quá, tâm tự nan đoạn.
Chuyện xưa thành khói, chỉ là, trong lòng khó quên.
Tôi đã từng trong đêm bắt tay lên trán suy nghĩ mông lung... "Peter Pan có còn nấp sau cửa sổ nghe chuyện cổ tích hay đang trên chiếc tầu lướt qua mặt trăng; Các cô cậu bé, trong giấc mơ, có còn đến Neverland; Những fairies có còn không hay đã tan biến như những câu chuyện thần tiên?"
Tôi đã từng nghĩ, tôi, ở một khía cạnh nào đó, giống Wendy.
Tôi cũng từng ghen tỵ với cô bé này, bởi cô được gặp Peter Pan, đến Neverland.
Tôi cũng từng ước được trẻ mãi.
Tiếc thay tôi không phải Peter Pan...
Ước mơ "trẻ mãi" rồi cũng thành suy nghĩ của ngày hôm qua... Tôi vẫn thấy mình giống Wendy, nhưng không phải Wendy - for the sake of Peter - níu kéo tuổi thơ, mà là Wendy - "one of the kind that likes to grow up".
Tôi đã không chờ, không ngần ngại vội vàng vứt bỏ cái tuổi thơ "dễ khóc, dễ tin theo" để làm người lớn, gánh trên vai gánh nặng trưởng thành...
Những ký ức ngày bé đã nhạt nhoà, những bạn bè ngày xưa thành những chiếc bóng không thể gọi tên.
Neverland - xứ sở tuổi thơ, có thể là những bittersweet memories với bạn - kẻ trân tiếc thiếu thời. Với tôi, kẻ rũ bỏ ngây dại, là từng nhát dao xoáy vào đáy tim...
Không biết, giữa chúng ta, ai đáng thương hơn?
Không biết, giữa Wendy và Nibs, John, Micheal, Tootles ai đáng thương hơn?
You may see the twins and Nibs and Curly any day going to an office, each carrying a little bag and an umbrella. Michael is an engine- driver. Slightly married a lady of title, and so he became a lord. You see that judge in a wig coming out at the iron door? That used to be Tootles. The bearded man who doesn't know any story to tell his children was once John.
---
He was exactly the same as ever, and Wendy saw at once that he still had all his first teeth.
He was a little boy, and she was grown up. She huddled by the fire not daring to move, helpless and guilty, a big woman.
---
"Hullo, Peter," she replied faintly, squeezing herself as small as possible. Something inside her was crying, "Woman, Woman, let go of me."
---
"I can't come," she said apologetically, "I have forgotten how to fly."
"I'll soon teach you again."
"O Peter, don't waste the fairy dust on me."
---
She let her hands play in the hair of the tragic boy. She was not a little girl heart-broken about him; she was a grown woman smiling at it all, but they were wet eyed smiles.
---
"I am old, Peter. I am ever so much more than twenty. I grew up long ago."
"You promised not to!"
"I couldn't help it. I am a married woman, Peter."
Peter Pan - When Wendy Grew Up
J.M. Barrie
October, another sleepless night.
Bên cạnh Grey's Anatomy, ER, CSI: Miami, thì Friends là TV series yêu thích của tôi, tôi từng có lần dùng hết 12hrs liên tục watched Friends.
Tôi còn nhớ, có 1 episode trong đó Joey (ooooooooh love him) chỉ đường cho Ross, and he's like "you turn left, then right" (but instead of using right hand for right and left for left, he did the other way around :D), tôi laughed really hard cho cảnh đó.
Tôi là kẻ mù phương hướng, thực tế không thể nào phân biệt được đông tây nam bắc, đó là lý do tại sao tôi không lái xe (good excuse, though, hehe thực tế không đủ $ mua xe) and rất chi là cảm kích vị nào đã phát minh ra GPS mặc dù with the help of that... thing tôi thỉnh thoảng vẫn bị lạc :">
Cho dù mù phương hướng tôi vẫn rất tự tin với khả năng phân biệt left - right của mình.
Untill this morning... this not very beauty morning...
Sáng nay tôi từ lockers room bước ra, đụng phải a cute boy :"> mặt mày ngơ ngác cầm campus map; lòng tốt (nếu có) nổi lên, tôi offer help.
"Right, he's looking for Isbister, it's not far from here", tôi nghĩ và hùng dũng hướng dẫn đường cho him.
"you go down this hall, turn left, then left again..."
He gave me a look of amusement and said "you meant "right", right?" =))
OMG, thì ra miệng mình nói "left" nhưng tay thì chì "right", còn gì... nhục hơn??? :"> anyway, he understood, tho. Smart guy =))
Mental note to myseft: nếu có lần sau tuyệt đối cấm mở miệng, chỉ ra dấu thôi. =))
Trong mơ thấy về nơi cũ, cũng hội trường đó, buổi chiều đó, cơn mưa đó, những người bạn đó... nhưng sao không nhìn thấy bản thân?
Trước cánh cửa ký ức, tưởng chừng với tay 1 cái là có thể chạm vào những người bạn, ngờ đâu đến một cái nhấc tay cũng là vô phương, làm thế nào cũng không thể gần thêm 1 chút.
Sáng nay tóc rối, phải chăng vì giấc mộng không thành đêm qua?
Kỷ niệm như rêu, như nếu có thể níu vào thì dù có ngã đau cách mấy cũng không oán trách, phải không?
Vừa rồi lên nhà rót sữa, thấy mẹ con bà landlord ngồi xem film với nhau. Nhìn cậu con 19 tuổi, 3rd year student, vào một tối sunday tốt lành cùng xem cuốn film classic với mẹ, tôi không khỏi giật mình.
Tôi từng cùng lũ cousins đi xem hàng tá bộ films, cũng không ít lần 1 mình đi xem films, nhưng đã mấy lần cùng xem film với mẹ? yên yên tĩnh tĩnh tập tập trung trung cùng mẹ xem hết 1 cuốn film?
Chỉ có 1 lần, cuốn film lần đó không phải thể loại bà thích. Cũng có nghĩa là tôi chưa từng thử ngồi xem một bộ films trên TV cùng mẹ, những thứ bà thích thường thường không phải khẩu vị của tôi.
25 tuổi đầu, ngày tháng trải qua cùng bà chưa đầy một nửa số tuổi, ngày vui càng ít, những lần mẹ con tâm sự chỉ đếm trên đầu ngón tay, tôi đã quên mất lần cuối cùng bà trải lòng với nhau.
12 tuổi xa mẹ, trong khoảng 10 năm đó, tôi gặp bà không quá 5 lần, mỗi lần chỉ khoảng 3 tuần, vội vàng gấp rút, thậm chí đến gương mặt bà cũng chưa kịp nhìn kỹ.
23 tuổi, tôi bắt đầu học cách sống có mẹ, làm quen với sáng sáng tối tối thấy mặt bà, nhưng mà học mãi vẫn không xong...
Tôi có thể ngồi tán dóc với đám cousin, vui vẻ dạo shop với chúng
nhưng lại chưa từng trọn vẹn hoan hoan hỉ hỉ nắm tay bà dạo chơi.
25 tuổi, vẫn không biết làm sao chia sẻ với bà, những vui buồn cứ giữ trong lòng thôi. Còn bà, mỗi lần attemp tâm sự về life, friends,... hay đơn giản chỉ kể những chuyện vui trong công việc đều bị tôi told off.
Những problems của bạn, bạn tốt nhất nên tự mình giải quyết. Cách nói ấy là để che dấu, biện bạch cho bản thân, bởi vì, tôi không biết, không dám, càng rất sợ quan tâm đến người khác.
Đã từng một lần thử quan tâm cho họ, trải lòng với họ, kết quả đổi lại chỉ là một tiếng thở dài, những nụ cười mỉa mai của kẻ bàng quan.
"Once bitten, twice shy", đã từng bị tổn thương thì còn ai muốn trở lại con đường cũ? Càng không nghĩ sau cái lần đó tôi lại đổi thay đến như vậy. Trở nên thờ ơ hơn, lạnh lùng, và khép kín hơn, có yêu cách mấy cũng giữa trong lòng, có đau cách mấy cũng cắn răng mà chịu.
25 tuổi đầu, bất chợt nhận ra, chân chính bằng hữu không chừng chỉ có chiếc computer này đây, chân chính nhìn thấy my true self không chừng chỉ có nó. Còn bản thân, không chừng một lúc nào đó đã không nhận ra chính mình.
August, an autumn's lost night
Y cuối cùng đã buông tay, đã thả nắm cát ấy về với biển.
Y chưa từng nghĩ, việc này, thật ra lại đơn giản như vậy.
Tâm tình của y hiện giờ rất thoải mái, rất nhẹ nhàng.
Nếu biết sớm y cần gì phải khổ sở cố sống cố chết cầm giữ nó, đúng không?
Gần đây VKers trở lại play Rouge Vampires!
Sẽ rất vui bởi VKers chưa từng làm chuyện... ruồi bu :D.
Sẽ có nhiều chuyện để kể bởi VKers nếu nhận mình cheat hạng nhì thì thiên hạ không ai dám đứng nhất :">.
Sẽ có nhiều thứ để bàn bởi Vkers là chúa nhìu chiện :P.
Tóm lại là sẽ rất excited bởi Vkers lâu rồi hông chơi games.
Tóm lại lần nữa là tớ đang rất... "high" :D