"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Okie, tớ đang... dậy thì... lần 2!!!
Rút kinh nghiệm lần đầu thơ dại chỉ làm thiếu nữ suốt ngày nhẵn mặt ngoài đường đến nỗi cô hàng xóm khen với mợ "MK ngoan thật, suốt ngày trong nhà, chẳng khi nào la cà hàng xóm như mấy đứa con gái khác" làm mợ tớ xém xỉu tại chỗ vì hỏng biết người ta đang khen hay mắng khéo mình =)). Lỗi là ở ông bà, ở cái chữ... "thiếu nữ" ừa thì thiếu tức là hong đủ, tức là hong đủ... con gái cho nên tớ có 1 mớ con trai trong đó, cho nên tớ ghét la cà hàng xóm tám toàn những chuyện anh kia đẹp chai, chị nọ mặt có mấy hột ruồi, hay bà năm bán rẻ hơn bà tư, hay "Mobil phone cho thuê di động nên gọi là mobil phone vậy VinaPhone là cái gì??? =))" (tớ thề, có lần bị bắt đi hội chợ chung với tụi con gái trong xóm nghe nó hỏi vậy :D). Chuyện tớ thích nhất hồi đó là phóng xe, coi đám con trai đá banh và... đánh games, hôm nào bị phạt ở nhà thì... đọc truyện tranh akak.
Lần này tớ dậy thì tớ không thèm làm thiếu nữ nữa, tớ làm... thừa nữ.
Tức là mật độ soi gương nhìu gấp đôi ngày thường, thỉnh thoảng đang ngủ cũng lấy tay vuốt lại tóc cho đẹp :">. Ra đường trời mưa biết đem dù (lâu này người ta toàn đội mưa cho nó cool). Biết sợ nắng nhưng rất ham... đen. Sợ đau nhưng rất muốn xăm 1 cái bông ở chân, 1 cái hoa văn ở... eo :">. Tủ giày ngoài 3 đôi converse, 1 đôi adicolor, 1 đôi sandal còn có thêm 1 đôi guốc akak cao gót và đang tăm tia vài đôi boots cho mùa thu. Chưa hết, tủ áo còn thêm 2 cái tubetop 1 purple, 1 blue, và vài cái dresses, skirts, vẫn đang tìm thêm mấy trench coats cho mùa thu akak.
Xa rồi những ngày online tìm công thức pha nước, bây giờ mình chỉ vào food network tìm món ngon nấu cho pà con thử. Food network trở thành home-channel thay cho Space. Mami lúc trước đi làm xong phải tất bật nấu cơm cho con nó ăn kẻo nó lăn ra chít đói giờ về nhà chỉ nằm đó chờ con dọn cơm cho ăn (dù lắm lúc má thà ăn mì gói akak).
Theo nhận xét của thằng cousin soi thịt khún khíp thì mình từ lúc đi nội trú đã nhiễm bệnh... thèm chồng (chồng thì ai hong thèm :">).
Bản tin dậy thì dừng lại ở đây thôi, tớ phải đi nấu cơm, hôm nay tớ làm món Việt - gà hấp cải xanh (nhưng đã mua nhầm cải rổ :D).
Have a nice weekend.
I'm MK from The Time of Life channel.
I'm losing the energy to do the things I once loved. I don't want to go out, to work or hang out with friends. Don't even want to read my favorite book, watch my favorite shows.
Miss my Starbucks doses
I think I'm lost.
What s shame!
Câu chuyện này lúc nhỏ là do cô giáo kể, bài học rút ra từ ngắn gọn có 8 chữ "thiện lai thiện báo, ác giả ác báo".
Mấy hôm trước mami hỏi tôi về Tấm Cám, buồn cười ở chỗ, tôi lúc kể lại câu chuyện, cái nhìn đã không như ngày bé nữa.
Truyện có quá nhiều tình tiết có hại cho trẻ em, tỉ như cảnh Tấm bị mẹ con Cám đốn cây cau mà chết, Tấm trong hình hài chim Vàng Anh lại bị Cám... mần thịt. Rồi thì Tấm đem Cám làm mắm gởi tặng cho mẹ kế...
Vị hoàng tử trong truyện không những là 1 tên đại ngốc còn là kẻ có bệnh, giang sơn rơi vào tay 1 kẻ như vậy thật là đại hoạ. Y lẽ nào không nghi ngờ về cái chết của nương tử? Y lẽ nào cứ không có cô chị thì xài tạm cô em? Y lẽ nào không thấy hành động này không những bất công với Tấm mà còn không công bằng với Cám? Y hoang tưởng chim Vàng Anh là nương tử của mình, suốt ngày chơi đùa với nó là cái bệnh của y vậy.
Tôi vốn không tin vào cái gọi là "phóng hạ đồ đao lập địa thành phật", kẻ ác vốn không thể thay đổi, bởi đó là thiên tính của y. Nhưng tôi tin "thiên võng khôi khôi", càng tin vào pháp luật, kẻ phạm tội rồi sẽ bị luật pháp chế tài và cũng chỉ pháp luật mới có quyền lực trừng phạt họ.
Dài dòng như vậy là vì tôi không đồng ý, nếu không muốn nói là kinh tởm với hành động của Tấm, cô sao có thể... "luộc" Cám rồi làm mắm gởi về cho mẹ kế của mình? Cô lẽ nào không còn cách báo thù khác sao? Đành rằng có thù phải trả nhưng cách làm của cô khác gì mẹ con Cám, thậm chí còn nhẫn tâm hơn.
Người ta vẫn nói "hiền như cô Tấm", nhưng mà, cái cô Tấm này có thật sự hiền không?
Bài học rút ra từ câu chuyện này có phải nên đổi thành "để đối phó với kẻ xấu mình phải xấu hơn họ" không?
Mình kỳ vọng vào một thứ, đem hết hy vọng đặt vào nó, thậm chí còn tự hào về nó nữa. Cho đến một hôm, mình phát hiện ra, cái thành trì hy vọng mà mình đang xây đó, là bằng cát, còn đang từ từ biến mất theo con nước lên.
Cái tư vị đó ra sao nhỉ?
Là nó không mùi không vị hay mình nếm không ra? Chỉ là... lồng ngực như bị người ta rút hết dưỡng khí, khó chịu, ngạt thở muốn chết luôn.
Chỉ là chết không được.
Đợi đến khi thanh tĩnh lại, nhìn xuống tay mình, thấy trên tay còn vương lại một nắm cát.
Thì ra lúc nãy, trong vô thức, mình đã cố cứu giữ cái thành trì đó.
Nhìn nắm cát đó, mình nên vui hay buồn nhỉ?
Cho tôi về ...
lại mái nhà quê nghe mưa rơi lộp độp
bước ra ngoài khúc sông đỉa bám
khúc sông nước trong
khúc sông in tán dừa
chiều giông mưa nào
mùa hè mưa nào
con đường mưa nào
Tôi ở quê.
Cho tôi xin một vé đi
tuổi thơ
...về lại túp nhà khoảnh sân
cô giáo cũ
cô giáo nuôi gà
gà
chạy loanh quanh
ngang bữa học
lạch bạch vào
nhà
oang oác...
nhốn nha và nhốn
nháo
Trong sân lá reo chỉ muốn ngủ
cô
gái già
dạy Toán
nào nào
các con
học tiếp nào...
Cho tôi xin
một vé đi tuổi thơ
... tôi sẽ ngồi lại
ghế đá sân trường năm cũ
mùa hè
hoa
phượng đỏ rơi rơi
mùa hè
những dòng
văn rơi rơi
trong quyển lưu bút hoa hoè
trong
những nét chữ gà bới trâu gặm
Tôi
nhất định nhớ
từng gương mặt quen
Tôi biết
chứ
nhiều năm sau gặp lại
thảy đều ngó
lơ qua phía khác
hoặc giả :
Ủa, dạo này
sao rồi?
dăm câu rồi lỉnh mất.
Cho tôi xin một vé
đi tuổi thơ
Tôi sẽ nói ông bà
rằng
con biết ông bà thương con
Tôi sẽ nói
ba mẹ
rằng con biết ba mẹ kỳ vọng vào con
Tôi
sẽ nói bạn
rằng tôi quý bạn vô
cùng
Tôi nói mà
Tôi biết
chứ
nhiều năm sau
Tôi muốn nói
nhưng
ngại
Tôi muốn sà vào lòng
nhưng
ngượng
trẻ con thì làm cái gì
cũng dễ
Tôi người lớn
nên tôi
biết
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
dẫu
chỗ ngồi có chật
Tôi sẽ đứng
dẫu
đường có xa
Tôi sẽ đợi
dẫu năm tháng
có đi qua thêm nhiều nữa
Tôi vẫn không
ngại
Tôi sẽ chờ
chờ hoài
một
vé
đi
tuổi
thơ.
(c) Azzurri's blog
Tôi ít đọc văn học trong nước, đếm đi đếm lại cũng chỉ vài truyện của Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam hay Nam Cao lúc còn đi học, bây giờ kêu kể tên chẳng khác nào... làm khó tôi. Dòng văn học này không hấp dẫn tôi dù lúc đọc "Anh Phải Sống" đã rơi lệ (ôi, cái tuổi 16 đa sầu đa cảm). Có lẽ vì vậy mà chú Nguyễn Nhật Ánh trở thành nhà văn tôi yêu thích nhất, đọc nhiều tác phẩm của chú nhất.
Bàn có năm chỗ ngồi, Thằng quỷ nhỏ, Những cô em gái, Bồ câu không đưa thư, Nữ sinh, Hoa hồng xứ khác, Cô gái đến từ hôm qua. Đặc biệt là Cô gái đến từ hôm qua, đến giờ thỉnh thoảng vẫn đọc, đoạn mở đầu đó, lần đầu tiên "Thư" nắm tay "Tiểu Ly", that puppy love, how sweet :">
Dạo trước được đọc vài chương "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" của chú Nguyễn Nhật Ánh. Lời mở đầu làm tôi nhớ đến đoạn monolog của Saint - Exupery trong The Little Prince "All grown-ups were once childrend - although few of them remember it".
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" là một cuốn film, cuốn album của ký ức, của chính tôi, là hình ảnh của tôi ngày bé, những tấm ảnh rong rêu úa vàng lần lượt hiện ra khiến tôi bật cười, lại khiến trái tim nhói đau một cái.
Chiếc máy ảnh ký ức của tôi, năm 12 tuổi, đã vỡ tan. Cuốn film đó, "những khuôn hình cuối cũng vẫn còn để trống".
Well, "we are grown ups. when did this happen and how do we make it stop?" :)
Tôi là một kẻ không may!
Từ Winnipeg về Mississauga vào những ngày cuối đông, trời không rét cũng chẳng ấm, ít nắng và nhiều mưa. Cái khí trời âm u làm người ta lười biếng chỉ muốn nằm trên giường trùm chăn xem TV, trong khi Winnipeg đã qua những ngày lạnh cắt da, trời xanh nắng ấm.
Mùa hè Mississauga tuy ngắn nhưng rất nóng, nóng điên người và mùa thu đến với những cơn mưa dai dẵng có khi kéo dài cả tuần. Đầu tháng 9 lại trở về Winnipeg, đồng nghĩa với... không được đi hái apples.
Cũng tức là không có cái cơ hội được thưởng thức những ngày hè mát mẻ cùng mùa thu mỹ lệ với Aurora Borealis về đêm của Manitoba. Nghĩa là phải đương đầu với winter tuyết trắng hàng meters, những hàng cây tuyết phủ lấp lánh trong nắng sớm tuy đẹp nhưng khắc nghiệt.
Mùa đông Ontario tuy không nhiều nắng và tuyết như Manitoba nhưng... "dễ chịu" hơn rất nhiều, ít ra nhiệt độ cũng không đến... -60oC.
Tôi từng nói 'Mississauga is my hometown Vinh Long while Winnipeg's Saigon' so sánh này thật không thoả đáng, bởi Winnipeg nói riêng hay Manitoba nói chung thật không thể nào là Saigon bởi nhìn ở khía cạnh nào thì Winnipeg - Manitobia cũng không thể so với sự phồn vinh phát triển của Mississauga - Ontario. Chỉ là tôi không hề muốn nói đến bất kỳ khía cạnh lý trí nào. Cái muốn so sánh là cảm giác của trái tim.
Mississauga là nơi đầu tiên tôi đến và spent những ngày tháng... how to say? naive, I guess. Winnipeg là nơi tôi chọn để theo học, chỉ vì tôi muốn thoát ly gia đình, muốn tự mình đương đầu như cái tuổi 17 young and free khăn gói lên Saigon vậy. Ngày đó cũng như bây giờ, bỏ lỡ những buổi tụ hợp của bạn bè cũ ở nhà lại không thể trải qua những lễ hội lớn trên thành phố :(. "Muốn được một thứ, phải đánh đổi một thứ" câu nói này, ít ra trong trường hợp của tôi, rất đúng.
Có người mỗi lần rời một nơi nào đó thường thích đi tàu, bởi họ có thể đứng trên deck nhìn thành phố từ từ lùi lại phía sau, nhìn những kỷ niệm như một trước film chầm chậm chiếu qua ký ức. Tôi lại thích di chuyển bằng máy bay, dán mắt vào cửa số nhìn thành phố dần dần biến mất trong mây. Khi máy bay cất cánh, trọng lực như ghì chặt mình xuống, cái cảm giác nặng nề như đã để lại thứ gì. Để rồi khi hạ cánh lại mang cảm giác lâng lâng, excited, mắt lại dán vào cửa sổ cố gắng khám phá nơi sắp đến. Chỉ tiếc không phải lần nào cũng được ngồi gần cửa sổ và chẳng phải lần nào cũng được ngắm thế giới dưới kia.
Về nhà được 4 ngày, đã sent hết 7 cái resumé và đang chờ trả lời. Rảnh rỗi lướt net, down films, đọc sách,... cuộc sống này thật không hợp với mình dù trước đây đôi lúc vẫn thèm được như bây giờ.
Tuần tới là b-day Hạc đã chuẩn bị card cho y từ mấy hôm trước, lâu nay vẫn tin chữ mình đẹp, chỉ không ngờ là nó lại đẹp đến.... ngỡ ngàng akak.
Quan hệ giữa mình và Hạc là thứ quan hệ gì nhỉ? Không thân không xa, thỉnh thoảng lại đùa với bản thân "đã 'in love' với nick của hắn" :D. Mà hình như sự thật là như vậy, online chẳng kêu réo, chỉ nhìn thấy nick sáng là được, những lần y về VN nick tối đen lại cảm thấy như thiếu thiếu cái gì :).
Có người nói thế giới này thực chất không tồn tại cái gọi là "tình bạn giữa nam và nữ", mình vẫn rất tin tưởng vào đều này bởi vì mình từng là nạn nhân của nó. Chỉ là mình với Hạc, cái tình bạn này cứ đương nhiên mà tồn tại qua bao năm vẫn không thay đổi. Đôi lúc tự hỏi bản thân phải chăng không còn "hấp dẫn", y có từng coi mình là... "đờn pà", cũng có lúc nghĩ như nếu trước đây gặp nhau ngoài đời cả 3 có làm bạn? Có lẽ vẫn là bạn, chỉ là không thân như ngày nay.
Bản thân vốn không tin định số, nhưng vẫn rất biết ơn duyên số đưa mình đến VK, thích Cô Long của Carman, để quen biết 2 người đàn ông tuyệt vời... nhì quả đất. :x