"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
...Cứ mỗi lần nhớ đến Tiểu Ly, tôi như chìm vào một
lớp khói sương lãng đãng giữa mộng và thực, giữa nhớ và quên, giữa ký
ức và tưởng tượng và trong mớ hỗn độn mơ hồ đó bao giờ cũng hiện lên
lung linh những sắc màu, những cảnh vật của một tuổi thơ đong đầy kỷ
niệm, một tuổi thơ đã ra đi và không ngừng quay trở lại. Vì vậy đối với
tôi, Tiểu Ly vừa xa vời như những câu chuyện cổ lại vừa gần kề như
những sớm mai.
Bây giờ, tôi chẳng cần tới đống cát nữa. Tôi nhẹ nhàng cầm tay Việt An - lần đầu tiên tôi cầm tay nàng.
...và tôi sững sờ nhận
ra trên vầng trán đáng yêu kia cái vệt sẹo quen thuộc thuở nào, quen
thuộc đến nỗi vừa nhìn thấy tôi đã nhận ra nó ngay. Đã mười năm qua, nó
vẫn thế, không đậm hơn, không nhạt đi, vẫn là một vệt thẫm nhờ nhờ nằm
lặng lẽ và bình yên sau mái tóc, mái tóc ngày xưa Tiểu Li vẫn mong
ngóng từng ngày.
Tôi thẫn thờ chạm tay vào vết sẹo trên trán Việt An và cảm
thấy bàng hoàng như chạm vào kỷ niệm, cứ sợ nó tan đi như một giấc mơ.
Và tôi bồi hồi nói, âu yếm, thì thầm, với Việt An và với cả chính tôi:
- Chào Tiểu Ly, cô bạn nhỏ!