"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Nàng từng nghĩ 3 đứa nhỏ học cùng lớp từ lớp 1 đến lớp 12 là chuyện đương nhiên; thậm chí cho dù là đại học, đi làm, thậm chí đến già vẫn cùng nhau là chuyện rất hiển nhiên, rất bình thường
Nàng chưa từng nghĩ, phải thế nào may mắn, thế nào hữu duyên mới khiến 3 đứa nhỏ, 11 năm (không tính lớp 9 nàng bị cậu lôi sang lớp của cậu chủ nhiệm!!),
trải qua nhiều lần chuyển trường, lớp... vẫn có thể cùng nhau đồng học, chỗ ngồi lại không xa quá bàn 1 và bàn 2.
Nàng từng cho rằng chỉ cần nàng nguyện ý, bạn bè, tùy thời, tùy lúc đều có thể tụ hội. Nàng dùng ít nhất 18 năm đầu đời tin tưởng như vậy.
Nàng bây giờ càng tin tưởng biệt ly là để tương tụ... với người khác. Cho nên nàng đặc biệt trân tích người trước mắt, bởi vì khi nàng lựa chọn từ biệt thì nhất định không tái kiến.
12 năm trung học, nàng không phải học sinh ngoan, cũng chẳng thích học akak, nhưng đặc biệt thích lớp 10...
Lớp 10, không áp lực, không gánh nặng, mỗi ngày đến trường enjoy life, rất vân đạm phong khinh. Bất quá, người nhà, bạn bè vẫn bảo nàng vô lo, chưa từng hết sức cho chuyện gì, nàng cũng chẳng tội tình gì suy nghĩ... mà suy nghĩ cũng làm được gì since ý kiến của nàng người ta chưa từng để trong lòng?!
Lớp 10 có vài sự kiện đáng nhớ, cũng somehow ảnh hưởng cách sống của nàng sau này...
Đó là một ngày bình thường đến không thể bình thường, tổ của nàng bị bốc thăm thuyết trình Tố Như - Kim Vân Kiều.
Trời biết nàng... không thích Kiều!
Chuyện này không trách Tố Như, càng không thể trách Kiều.
Là nàng bậy, bậy hết chỗ nói!
Nàng không nên còn rất nhỏ đã xem Kiều, không nên xem vở Kim Vân Kiều, càng không nên xem cô Phương Hồng Thủy đóng Kiều!
Cũng may cô bạn nhỏ của nàng là học sinh giỏi văn của tỉnh => 100% biên soạn phần thuyết trình. Nàng chỉ cần học thuộc lòng + đọc diễn cảm đoạn văn được phân công + trả lời những câu hỏi của "đám cháy nhà hôi của" trong lớp. Amen.
Vào một ngày bình thường đến không thể bình thường khác, à không hình như 20/11 akak, đám bạn cùng nàng đi nhà cô chủ nhiệm tặng hoa. Nếu chỉ đưa hoa rồi về thì hay, bất quá có đứa nhiều chuyện hỏi điểm kiểm tra. Cô cũng cao hứng đưa bài cho xem sau đó lại cao hứng bình luận chữ viết của học trò. Lúc đó, cô nói nàng... chữ viết vừa nhỏ vừa rắc rối (?) là đứa quậy ngầm. Nàng shock, nàng từ lâu tự hào chữ mình đẹp, đến bạn bí thư đoàn chữ đẹp nỗi tiếng chuyên môn viết báo cho trường còn khen chữ mình đẹp nhưng lười trao chuốt đấy thôi. Nàng càng shock vì cô khen đứa bạn nhỏ của nàng chữ viết đẹp, nhất định là đứa hiền lành (hứ, đứa nào vẽ tranh trong giờ Sử??? đứa nào xếp con cò trong giờ tin học???)
Nàng không tin số mệnh nhưng cũng không thích bị cho là đứa quậy ngầm, cho nên, nàng sửa chữ. Đem chữ phóng đại, nét bút có lực lại gia tăng phóng khoáng... chính thức là đứa không cần đời... Chỉ là lớp 12 gặp lại, cô khen... chữ rất người lớn!!! Pó tay!!!
Nàng biết thời gian là không quay lại, nàng tin cho dù có phát minh ra cỗ máy thời gian như Tầm Tần Ký cũng không thể trở về lúc ban đầu. Bất quá, như nếu có thể nàng hy vọng một lần nữa trở lại 10 năm trước, một sớm tháng 9, khi nàng lần đầu bước vào cổng trường, bước vào phòng học sơn vàng, ngồi vào chiếc bàn cũ kỹ, nghe đám bạn chat chit linh tinh.
Bất quá, lần này nàng sẽ không ngồi phía trước mà sẽ ngồi khoảng giữa lớp, bởi vì nàng phát hiện, ngồi hàng đầu rất thiệt thòi, vừa không được xem truyện trong giờ học lại hay bị bắt trả bài... mà nàng lại chẳng mấy khi... thuộc bài hehehe