"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Mình kỳ vọng vào một thứ, đem hết hy vọng đặt vào nó, thậm chí còn tự hào về nó nữa. Cho đến một hôm, mình phát hiện ra, cái thành trì hy vọng mà mình đang xây đó, là bằng cát, còn đang từ từ biến mất theo con nước lên.
Cái tư vị đó ra sao nhỉ?
Là nó không mùi không vị hay mình nếm không ra? Chỉ là... lồng ngực như bị người ta rút hết dưỡng khí, khó chịu, ngạt thở muốn chết luôn.
Chỉ là chết không được.
Đợi đến khi thanh tĩnh lại, nhìn xuống tay mình, thấy trên tay còn vương lại một nắm cát.
Thì ra lúc nãy, trong vô thức, mình đã cố cứu giữ cái thành trì đó.
Nhìn nắm cát đó, mình nên vui hay buồn nhỉ?