Michelle's posterous

  • Home
    • Edit
    • Delete
    • Tags
    • Autopost

    June's Rain

    Media_httpa1voxcom6a0_nkrzi
    June's Rain

    13 lilac roses...
    Chớp mắt một cái đã là tháng sáu.
    Bó hoa đầu tiên y tặng cô là lilac roses, 13 đoá.

    Sau này, cô mới biết lilac rose tượng trưng cho "love at first sight", còn con số 13, ý là "có một tên khờ bí mật ngưỡng mộ" cô.

    Năm đó, cô 17 tuổi.
    Tuổi 17 của cô, không như đám bạn mê mẫn những tiểu thuyết ướt át, không xem những cuốn films bi luỵ, càng không mơ mộng hão huyền. Không ngờ, bó hoa đó khiến cô thay đổi, cô bắt đầu soi gương, bắt đầu quan tâm đến dung diện, nhiều lúc thẫn thờ hàng giờ, có khi tự nhiên lại khúc khích một mình.

    Quán café này, mỗi năm cô đều ghé qua một lần. Bên trong, vẫn như cũ, trên mỗi chiếc bàn đều có 1 đoá lilac rose. Cô chọn chiếc bàn gần cửa sổ bắt đầu chờ đợi.
    "Anh đến muộn" - cô mỉm cười nắm lấy bàn tay đang che mắt cô.
    "Cô xem, khó khăn lắm tôi mới có được" - trong tay y là cây kẹo bông gòn mà cô thích.
    "Bằng vào địa vị của anh bây giờ, còn chuyện gì làm khó được anh?"
    "Cô biết không... ông lão đó nửa năm trước đã về hưu, cây kẹo này tôi phải năn nỉ lắm lão mới chỉ tôi cách làm. Cô yên tâm, tôi có thử qua, cũng không tệ."


    Người phục vụ mang ra 2 tách café mocha. Cô chưa từng nói với ai là mình thích vị đắng ở đầu môi nhưng ngọt tận trái tim cùa mocha, ngọt ngào đến nỗi khiến tim cô đau nhói. Tách mocha đầu tiên là y dạy cô uống.

    "Cho một miếng chocolate vào tách để café thêm đậm đà, miếng còn lại..." - y cầm lấy miếng chocolate ở tách của mình - "... để cô thưởng thức trong lúc chờ café bớt nóng."
    "Còn cây kẹo này?"
    "Tôi đâu nói là làm nó cho cô? Lần trước cô nói với tôi con gái cô rất thích kẹo bông gòn, tôi làm cây kẹo này là cho nó."

    Giai điệu của bài hát "Mông lung dạ lý vũ" đưa hai người về 7 năm trước...
    "Anh thật phải đi?" "Tôi xin lỗi!"
    Đột nhiên trời làm mưa níu chân hai người.
    "Tôi thật tình không muốn, chỉ là tôi không thể lựa chọn"
    Cơn mưa đầu mùa cho dù dai dẵng thế nào cũng đến lúc tạnh. Cô không biết, cũng không còn lý do để lưu giữ y.

     "Ai ngờ được cậu trai nhút nhát ngày trước giờ đã là ông chủ lớn?"
    Y nắm lấy tay cô "cho dù thế nào thì trước mặt cô tôi vẫn là tôi của ngày xưa"

    Đêm đó, gần nửa đêm, y đưa cô về nhà.
    "Ngày 1 tháng 6 hình như lúc nào cũng ngắn hơn những ngày khác?!" - Y nhìn xuống bày tay đang nắm lấy tay cô.
    Cô mỉm cười.
    "Còn 5 phút nữa".
    Y bật điện thoại, lựa một bản nhạc rồi đưa tay về phía cô "May I have this dance?"
    Họ bắt đầu khiêu vũ, con phố trở thành sàn nhảy, ánh đèn vàng soi sáng hai người, bước chân thẹo nhịp điệu của bản "Mông lung dạ lý vũ". Đến cuối bài hát, y ghé sát tai cô nói "I love you", Cô sà vào lòng y, nước mắt dâng trào.
    Đồng hồ điểm 12h, y buông tay, cô xoay mình bước đi, lệ chảy dài trên mặt. Vào lúc này, khoảng khắc này hằng năm, cô vẫn tự hỏi bản thân sao có thể lần nữa để y đi. Cô vĩnh viễn không thể nào lý giải cảm giác của bản thân đối với y. Chỉ với những cử chỉ nhỏ của y đã đủ để cô yêu quý, thoả mãn, nhưng cuối cùng y cũng bỏ cô mà đi, để lại cô chết lặng và lệ rơi đầy.

    Read and post comments | Send to a friend

    • 27 May 2008
    • Views
    • 0 Comments
    • Permalink
    • Tweet
    • 0 responses
    • Like
    • Comment
  • Michelle Huynh's Space

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • About Michelle Huynh

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • Subscribe via RSS
  • Follow Me

      Facebook

Theme created for Posterous by Obox