"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Tôi còn nhớ, những năm về trước có phong trào tự tay làm móc khóa hay dây điện thoại, bạn của tôi, mười đứa có hết 9 đứa biết trò này, chỉ có tôi là ngoại lệ.
Không kiên nhẫn, thĩnh thoảng là một cái cớ rất hay, nhất là khi bạn... không có lấy 1 cái hoa nào trong 10 ngón tay.
Cô bạn nhỏ của tôi, biết nhau từ lớp 4, vốn rất khéo tay, rất nữ tính, học hành khá, chữ viết đẹp, nấu ăn ngon, người cũng xinh xinh.
Có người nói, muốn trở thành bằng hữu một người, nhất định phải hội đủ 3 điều kiện. "sở thích" là điều kiện đầu tiên...
Những thứ y thích, tôi biết chắc không hợp cho mình,
Những việc y làm, bản thân nhất định không có dũng khí bắt chước,
Suy nghĩ của y... tôi vĩnh viễn không thấu hiểu...
Y và tôi vốn ở 2 thái cực, lại thành bằng hữu.
Thỉnh thoảng vẫn đùa với y, như nếu mình không học chung từ lớp 4 chắc... 2 đứa mình ghét nhau lắm...
Y bật cười, giọng cười trong trẻo likes a tinkle bell, the smile that, vài mươi năm nữa, giữa trăm nghìn người vẫn có thể nhận ra - "giờ Ngân thỉnh thoảng vẫn ghét Phương" - "ừa, Phương chưa lúc nào ưa Ngân, hehe"
Gần 10 năm làm bạn, vẫn gọi nhau bằng tên, chứ không "mày, tao" như đám đồng học. Không phải khách sáo, chỉ là thói quen của ngày bé, không muốn thay đổi mà thôi.
Móc khóa đó, nằm trong vô số món quà của y, con hạc giấy bé tí nhăn nheo - con hạc đầu tiên y biết xếp, I must say, sau khi xem films gì của Korea (I knew not, for I did not watch Korean's cheesy series); ngôi sao bằng tờ tiền 200 đồng; móc khóa điện thoại hình con ủn ỉn; móc khóa điện thoại y tự thắt; hình dán điện thoại; bao điện thoại y tự đan; bức tranh... "fashion designer" y vẽ trong giờ lịch sử; vòng tay, vòng chân... CD 1088 - to educate my taste in music, i guess (I hated this band); ảnh có chữ ký của anh Út Phúc (I hated this guy, too, and FYI, I once lived near TGGT lúc còn là công ty nhỏ xíu, mỗi chiều đi ngang hay thấy Quang Huy hay UHP quần cộc, áo thun đứng trước cửa)... và còn nhiều nữa, nhiều món quà mà tôi... làm hỏng có, đánh mất có, thô bạo quăng vào thùng rác có...
Tôi là người đầy mâu thuẫn, những thứ thuộc về quá khứ luôn khiến bản thân quan tâm, nhưng thứ đang dùng phải là mới nhất, sạch nhất, tươm tất nhất.
Nhiều người hỏi vì sao không thay móc khóa, vốn đã rệu rã, vào một ngày đẹp trời bỗng nhiên... vỡ thành 4 mảnh báo hại tôi phải tìm gel gán lại.
Cô bạn có lần nói... "your key chain, is like a sore thumb, very irritated". Tôi chỉ cười, it's from an old friend.
Món quà cuối cùng chính tay cố nhân chuyển tặng, sao không trân trọng?
Hôm qua, nhìn nó lần nữa vỡ thành từng mảnh nhỏ; xâu chìa khóa nhẹ đi, mình lúc cầm cũng không phài "handle with care", chỉ bất quá...
Ngày xưa, như nếu cũng như nó - nói vỡ tan là vỡ tan, nói đổi thay là đổi thay - chắc người ta trẻ lâu lắm nhỉ?