"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Mỗi sáng thức dậy đều bảo bản thân: "hôm nay nhất định phải post blog, viết cái gì đó nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh" bất quá... sau khi cà phê cà pháo nhí nhảnh linh tinh thì... hết thời giờ.
Hôm qua trong lúc viết một cái thư tay dài ơi là dài gởi cho anh bác sĩ (trust me, you dont want to know) mình phát hiện ra... chữ của mình thật xấu, xấu không chịu nổi. Bất giác thở dài... lần cuối mình cầm bút viết cái gì đàng hoàng là khi nào nhỉ? Last year or the year before that?
Tháng trước đi nhà hàng Tàu với đám bạn, toàn Chinese - dùng đũa là chuyện đương nhiên. Bất quá, chúng nó ác, kêu toàn những thứ khó gắp như tôm hấp gừng, vịt quay, scallop xào snow beans, blah blah blah... mình battle với đôi đũa được một lúc (làm rớt 2 con tôm trên bàn, không cách nào gắp được miếng thịt vịt, and endded up chỉ gắp rau) thì vẫy con bạn vẫy em waiter xin cho mình dao với nĩa and hissed "don't embarass me, Mich!!!". Mình chỉ còn nước cười nham nhở... "I know how to use it, you know. just need some practice :D"
When was the last time I used chopstick? Last year or the year before that?
Well, all things need practice, aren't they?
I can practice hand writting, but chopstick...?