Michelle's posterous

  • Home
    • Edit
    • Delete
    • Tags
    • Autopost

    Ly biệt

    Kể từ sinh nhật lần thứ 18 tôi đã không tổ chức sinh nhật nữa. Không phải tôi sợ sinh nhật, sợ mình già thêm một tuổi, chỉ là... không còn cái cảm giác háo hức mong chờ của ngày xưa.
    Đêm qua chủ động mời y trải qua sinh nhật, sớm đến tận 9 ngày.
    Bữa tiệc đêm qua tuy chỉ có 2 đứa, không nến, không bánh, lại thật khó quên.
    Đêm qua, y vì tôi mở một chai champagne,
    Đêm qua, lần đầu tiên tôi cảm nhận sự cay đắng của rượu.
    Đêm qua, tôi vì y mà lệ rơi.
    Đêm qua, không tìm ra lý do để lưu giữ, cũng không dám lưu giữ y.
    Sinh nhật, chỉ là cái cớ để bên y lâu một tí, nhưng cuối cùng vẫn phải chia tay
    Biệt ly, với tôi vốn là bạn, từ năm 6 tuổi đã quen với nó, nhưng ly biệt đáng nhớ, có được mấy lần?
    Những lần biệt ly của tôi thường không có tương tụ...
    Y xem tôi là một đứa "con trai" suốt ngày chỉ tech. với vampires, werewolves, supper heroes. Y xem tôi như một con nhóc thích Peter Pan, Eragon, Potter. Y cuối cùng chỉ xem tôi là bạn, một thính giả trung thành.
    Y từng bảo rất thích tính kiên nhẫn của tôi, có thể nghe y babbling hàng giờ.
    Y từng bảo rất thích tính dễ chịu của tôi, dù bị y đánh thức lúc 2, 3 giờ sáng cũng không giận bao giờ.
    Y từng hỏi tôi đã bao giờ nổi cáu với ai chưa? Rồi tự trả lời "guess not, since you're so free and easy"
    Y chắc không biết tôi thích nghe y nói chuyện, 100% Brit accent rất cute, rất êm tai.
    Y chắc không biết tôi dù làm chuyện gì cũng thích 1 mình, nhưng từ lúc biết y, bất cứ chuyện gì cũng muốn cùng y trải qua.
    Y chắc không biết tôi thích màu mắt của y, hazel, rất cuốn hút.
    Y chắc không biết tôi ghét ngọt nhưng rất thích giật bánh của y, bởi tôi thích nhìn nét mặt... "đầy uất ức + thù hận" đó.
    Y chắc không biết tôi không thích share foods, nhưng lại để 1 gói đường vào ly café vì biết y thích ngọt.
    Y chắc không biết tôi... thích y.
    Ngay cả bản thân cũng không biết từ lúc nào đã thích y.
    1 năm trước...
    Hôm đó, tôi đến bookstore để tìm sách, y đến Tim Horton's mua café.
    Hôm đó, nhà sách chưa mở cửa.
    Hôm đó, TV chiếu một cuộc golf.
    University Center buổi sáng vắng người, tôi một mình ngồi xem golf. Còn y, sau khi mua café cũng đến xem.
    Tôi còn nhớ câu đầu tiên y nói với tôi "you like golf?". "nah, it's boring, I like football, I meant, soccer, better" was my answer. Vậy là chúng tôi thành bạn, đơn giản như vậy.
    Hôm đó cũng là chủ nhật....
    Đêm qua có mưa, cơn mưa đầu tiên của mùa xuân...
    "Tiểu lâu nhất dạ thính xuân vũ"
    Cơn mưa bắt đầu từ khoảng 2 giờ sáng, từng giọt từng giọt tí tách trên mái kéo dài đến khi trời sáng. Trời không đủ lạnh để làm tuyết, lại không đủ ấm để làm mưa. Nước mưa rơi xuống đong lại thành đá, mặt đường vì thế đặc biệt trơn trợt khó đi.
    Trong lòng loé lên một tia hy vọng, hy vọng chuyến bay của y vì vậy mà trì hoãn, y vì vậy mà lưu lại thêm một ngày.
    Chuyến bay thật sự đã hoãn lại, chỉ là 2 giờ ngắn ngủi, người nên đi cuối cùng của đã đi.
    Is it friendship that I said good-bye?
    Is it love, that I bid farewell?
    Biệt ly lần này, không chừng lâu lắm mới gặp lại, cũng không chừng sẽ không gặp lại.
    Dù sao cũng mừng cho y tìm được một công việc như ý. Dù sao cũng chúc cho y mọi sự bình an.
    Adieu, Vincy.
    Adieu, mon cheri.

    Read and post comments | Send to a friend

    Tags » the days of my life
    • 9 February 2009
    • Views
    • 0 Comments
    • Permalink
    • Tweet
    • 0 responses
    • Like
    • Comment
  • Michelle Huynh's Space

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • About Michelle Huynh

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • Subscribe via RSS
  • Follow Me

      Facebook

Theme created for Posterous by Obox