"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
"Đây là Mộng Huyền hoa ..." Trong tích tắc Cô Quang vừa ngắt đóa hoa từ giữa ngực ra, Nhược Thủy lập tức hôn mê ngã xuống đất. Cô Quang ngắm nghía đóa hoa, nói hững hờ với Tiêu Ức Tình, "Đóa hoa này dùng ảo lực trồng vào tim, hấp hết ký ức mà nở ra. Một đóa hoa, là đủ để tiêu thụ đi một ngày ký ức."
Gã thuật sĩ áo xanh quay đầu, cầm đóa hoa cười: "Hiện tại khi cô ta tỉnh lại, sẽ không nhớ là đã thấy qua những gì."
"Pháp thuật thần thông lắm." Nhìn đóa hoa đó, Thính Tuyết lâu chủ bất giác hơi gật gật đầu.
Cô
Quang nhìn nhìn đóa hoa, rồi lại nhìn nhìn cô thiếu nữ áo xanh đang hôn
mê, thình lình thở ra một hơi, vẻ mặt có bề phức tạp: "Thật là ... Lâu
lắm mới thấy một đóa Mộng Huyền hoa trắng tinh nở từ trong tim người ta
ra ... Phải biết là, tim con người càng trong trắng, hoa nở ra càng
tinh khiết. Con nhỏ a đầu này, hỷ ... Con nhỏ a đầu này, thình lình làm
cho tôi cảm thấy mình là một người quá chừng xấu xa."
Thính Tuyết Lâu- Bái Nguyệt Giáo Chi Chiến
Thương Nguyệt
Lê Khắc Tưởng