Michelle's posterous

  • Home
    • Edit
    • Delete
    • Tags
    • Autopost

    Nễ cấp quá đích mỹ hảo

    lưu tại một hữu nhân đáo đắc liễu đích địa phương...
    Media_httpa1voxcom6a0_zqmql
    The persistence of memory
    Cái tư vị khi chạm khẽ vào quá khứ làm sao giải thích đây? Sweet in your mouth, yet bitter in your heart, they're the tears in your laughter, yet joy to your soul...
    Cái nơi mà, như nếu bạn quên tất cả cũng sẽ nhớ đã có lần vì nó mà đốt cháy bản thân. Cái khoảng thời gian tuy không dài nhưng unforgettable. Nơi mà bạn từng có lần gọi là "thói quen", a place you once prouded of. Just that, bạn đã quên, thậm chí còn quên rằng bạn đã quên. Things you take for granted, you can sometimes lose, right?
    Việt Kiếm,
    Cái nơi mà tôi gọi là trường, nơi tôi trưởng thành,
    Những bằng hữu - tuy chưa một lần gặp gỡ - nhưng là những kẻ mà tôi tin tưởng nhất, tôn kính nhất. Thứ tình cảm mà bất cứ ai khi nhìn vào đều cho là giả tạo, là mong manh, cho tôi là một kẻ ngây thơ khờ khạo, thậm chí cả bản thân một lúc nào đó cũng nghi ngờ, đều bắt nguồn từ đây.
    Những kỷ niệm mỹ lệ nhất của những năm đầu tuổi 20 đều ở đây.
    Những kỷ niệm đau xót nhất của những năm đầu tuổi 20 cũng ở đây
    Bất quá, phong vũ vô trở, còn tháng năm cứ vô tình dựng nên những bức tường, từng bức từng bức tạo thành một mê cung phân cách chúng.
    "Phân khai giản đơn, mạt khứ vãng sự cực nan" kẻ nào viết những dòng này thật xạo hết biết luôn. Lãng quên là chuyện dễ nhất trên đời. Bằng chứng là không cần hao tâm tổn trí, chưa đầy 1 năm tôi đã quên mất từng có một nơi gọi là Việt Kiếm.
    Don't blame me,... click vào VK không phải là phản xạ không điều kiện, thứ phản xạ này nếu không luyện tập thì sẽ lãng quên...
    Just that... I hid it so well, so well that I thought I did forget them.
    Just that... I've never forget, though neglect, but never forget, not once.
    Just that... those sweet memories, like the wood's grains, can not be quashed, unfaded with time, burnt in your heart. How to let go?
    Bất quá, hôm nay khi click vào cái bookmark đã mốc meo, lại tìm gặp niềm vui tưởng đã đánh mất, tìm thấy nụ cười tưởng đã lãng quên.
    Định mở một post trên Nghinh Tân đại náo một phen...
    Chỉ là, giữa những thứ vừa tìm được, lại có cả "ngại ngùng", cái mắc cỡ đáng yêu của ngày đầu bước chân vào Việt Kiếm, cái bỡ ngỡ của của thuở thiếu thời, cái rụt rè trên từng dòng posts.
    Chợt nhận ra hôm nay đã khác rất nhiều, cái mắc cỡ lúc này càng không giống cái mắc cỡ ngây thơ của hôm qua.
    Chợt nhận ra, cái post của ngày trước thật sự đã dùng rất nhiều dũng khí.
    Cho nên đành lặng lẽ đóng browser.
    Chợt nhớ Tú nhi từng post đâu đó "phiên phiên bất tái thiếu niên lộ". Người trưởng thành, cái đánh mất chính là dũng khí đi làm những chuyện khờ khạo của ngày xưa

    Read and post comments | Send to a friend

    Tags » the days of my life
    • 3 February 2009
    • Views
    • 0 Comments
    • Permalink
    • Tweet
    • 0 responses
    • Like
    • Comment
  • Michelle Huynh's Space

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • About Michelle Huynh

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • Subscribe via RSS
  • Follow Me

      Facebook

Theme created for Posterous by Obox