Michelle's posterous

  • Home
    • Edit
    • Delete
    • Tags
    • Autopost

    Nữ nhân như hoa, hoa tự mộng

    Có người hỏi tôi (cô em họ cho nó chính xác) vì sao lại thích Anita?
    Câu hỏi này tôi không biết trả lời, cũng vô phương trả lời. Bởi vì yêu và hận thường không có lý do.
    Câu hỏi đó nên đổi thành "Làm sao biết Anita?"
    Anita Mui, Ah Mui, Mui Jei hay Mai Diễm Phương theo tiếng Việt mình, là một nghê sĩ lớn, cống hiến của cô cho âm nhạc, điện ảnh, xã hội thật không sao kể xiết. Chỉ là cách đây vài năm tôi vẫn không "biết" cô.
    Ngay cả khi xem "Justice, My Foot" hay "Fight back to school III" của Stephen Chow vẫn chỉ nghĩ cô là một diễn viên hài nào đó. Rồi đến Heroic Trio tôi thật sự ấn tượng với nhân vật "Shadow Fox" hay "Nữ Phi Hiệp" của cô nhưng người tôi chú ý lại là cô bạn thân Michelle Yeoh của cô :). Lúc đó tôi mới biết cô là Anita Mui, nhưng lại không biết soundtrack "Nữ nhân tâm" là do cô hát. Càng không biết "Tịch dương chi ca" trong "A better tomorrow III" cũng là giọng của cô. Lúc ấy còn quá trẻ để cảm nhận sự tráng liệt mà bi ai trong đó, chỉ biết mỗi lần nghe "Tịch dương chi ca" lại bồi hồi trong dạ, nhưng rồi cũng lãng quên.
    Tôi phải cảm ơn hôm đó, cái hôm mà tôi cao hứng test chức năng radio của WMP để bắt gặp giọng hát của cô. Hôm đó họ phát bản "Nữ Nhân Hoa" và "Faithfully".
    Đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi, cái người phụ nữ này nội tâm của cô ta như thế nào mà có thể cất lên những giai điệu say đắm lòng người? Những bài hát của cô ta dù rộn rã đến mấy cũng có một chút tư vị của tịch mịch, thứ tịch mịch này xuất phát từ nội tâm của cô, nội tâm của người phụ nữ luôn trông chờ một hạnh phúc bình phàm.
    Tôi của những năm sau này, trải nghiệm nhiều hơn, trưởng thành hơn so với lứa tuổi 19, 20 có lẽ vì thế mà khi nghe những "Nữ nhân hồng, Tịch dương chi ca, Nữ nhân hoa, Hồi đầu tự kỷ bách niên nhân, Trân tích tái hội thời, Tự thuỷ lưu niên hay Ca chi nữ..." đều thấy xót xa, rơi lệ.
    Làm sao không xót xa khi cái khát khao cháy bỏng nhưng rất bình phàm của người phụ nữ đó, cái khát khao được làm vợ, làm mẹ mãi mãi không sao thành hiện thực.
    Làm sao không rơi lệ sao khi người phụ nữ đó vào đêm diễn cuối cùng của đời mình, trong bộ áo cưới mà cô cách đó mấy năm đã chuẩn bị, một mình bước lên những nấc thang, thành hôn với sân khấu, tạm biệt khán giả bằng cái vẫy tay.
    Làm sao không kính phục khi người phụ nữ đó cho đến lúc cuối cùng của đời mình vẫn không ngừng đốt cháy bản thân, không ngừng cống hiến cho nghệ thuật những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất, huy hoàng nhất. Để rồi từ giã cuộc đời vào một đêm cuối năm ở tuổi 40. Trận chiến đó, cô đã thua, nhưng trong lòng mọi người cô vĩnh viễn chiến thắng, vĩnh viễn là Phương hoa tuyệt đại, là Anita Mui - The Queen of Stage.

    Ah Mui không đẹp, ngay cả cô cũng không cho rằng mình đẹp. Nhưng trong lòng mọi người, cô có lẽ là cô dâu đẹp nhất, rạng rỡ nhất. Tiếc thay "tịch dương vô hạn hảo, chỉ thị cận hoàng hôn".

    Media_httpa5voxcom6a0_ifgiu
    梅艷芳 - 夕陽之歌

    Read and post comments | Send to a friend

    Tags » anita mui
    • 4 June 2008
    • Views
    • 0 Comments
    • Permalink
    • Tweet
    • 0 responses
    • Like
    • Comment
  • Michelle Huynh's Space

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • About Michelle Huynh

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • Subscribe via RSS
  • Follow Me

      Facebook

Theme created for Posterous by Obox