"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
"Không giống người trong giang hồ?" Tiêu Ức Tình bỗng cười khẽ một tiếng, ánh trăng chiếu lên gương mặt y, quả thật cũng có vẻ thật là thê lương: "Cô nương xuất thân trong nhà quan, làm sao biết được thế nào là giang hồ..."
"Có được một người bạn như cô nương, tôi thật lấy làm sung sướng... thổi tiêu, chơi cờ... tự nhiên đều tốt lắm. A Tĩnh từ nhỏ lưu lạc, không hiểu mấy chuyện đó." Y cúi đầu, nhìn bàn tay của mình, làm như trên tay có gì đó, rồi mới ngẩng đầu lên, nói với Thanh Mính: "Bàn tay của tôi dính đầy những máu tươi, cô nương làm sao biết được, nhưng A Tĩnh thì biết."