"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Hôm qua là một ngày rất đẹp; trời trong, gió mát. Tâm tình cũng rất chi là thoải mái, cái viên đá quả bom hẹn giờ trong tim, cuối cũng cũng tháo xuống, dùng kỹ thuật trực tiếp nhất, đơn giản nhất để tháo xuống. Bất giác thở dài... như nếu... như nếu cái tuổi 17 của nhiều năm về trước...như nếu... có được một phần bình tĩnh, một tí từng trải của hôm nay thì hay biết mấy...Giả như trước đó đừng quá "silly", có thể "picked up" hay "saw" some signs hay đơn giả chỉ... đa nghi một tí... thì không chừng vẫn có thể nhìn thấy mặt y, không chừng vẫn còn là bạn.
Someone once asked why I... hated Valentine's?!
And I told them that..."I had a worse 17th birthday on that day"
Just because... bị bà mợ yêu quí lôi đầu dậy lúc 7h sáng, just to... mở cửa nhà?!!! (seriously, lúc ấy rất chi là confused, I meant, what the hell???)
Just because... her,no, she and her lovely husband, wicked smiles.. made me boiled up. And they made sure that every-single-living-and death-for-god-sake-one in my family knew the story - with a whole bunch of salt - I must say.
Then I... forbid him... to visit my house ever again.
How silly!!!
Anyway, for now, things back to normal, we still friends, though he now calls me "big sis". Oh, growth up, jerk!!!
Đêm qua, làm một chuyện rất trái thường lệ... dinner at a Vietnamese restaurant, alone ofcourse.
Lúc tính tiền chị chủ quán hỏi "how the food?" (giọng english rất chi là Việt Nam) - "Good, taste like home"
- "you are việt-nam-ese?" - Mỉm cười.. "yeah!!"
Thế là bị bà cụ (cụ bà từ chối waited on tớ cause tớ speak english, to be exactly "nó nói tiếng anh sao tao hỏi") truy vấn "vậy sao nãy hong nói tiếng việt"
Lại cười..."con mắc cỡ..."
"I'm shy"