"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Cách đây không lâu có một việc, một sự kiện xảy ra khiến tôi rất băn khoăn. Cái băn khoăn ở đây không phải là làm sao để giải quyết nó mà là... phản ứng của tôi đối với nó.
Rất nhiều, rất nhiều giả thuyết khiến bản thân phải suy nghĩ, nhiều lúc nghĩ đến nhức cả đầu.
Bản thân lãnh đạm hay đã quá quen với chuyện đau lòng đến nỗi không còn cảm giác?
Có lẽ từ rất lâu rồi, đã quen với việc không có họ, chỉ là không nhận ra, hay một cách chính xác là không dám nhìn nhận. Sự kiện đó chỉ là một động lực thức tỉnh bản thân.
Sự bình tĩnh đưa ra quyết định lúc đó không chừng không phải vì mình sáng suốt gì mà là từ rất lâu trong vô thức đã chuẩn bị, đợi đến ngày đó, lúc đó thì mang ra dùng?
Trong khoảng khắc nhiều chuyện dồn dập ập đến, sự thảng nhiên vốn chẳng phải là bản lĩnh gì mà là bản năng sinh tồn trong lúc thảng thốt đã chọn cách phong kín phần sợ hãi, hoang mang. Ra đi, vì không muốn, không dám đối đầu với đám phiền phức mỗi ngày một nhiều đó. Là một kiểu trốn chạy!
Những quyết định ngày trước đã vô phương cứu vãn. Cũng như cái áo mà bạn yêu thích đột nhiên bị dính màu, cho dù bạn cố gắng tẩy, vệt màu dù có phai nhưng cái áo đã damaged, cảm giác lúc mặc sẽ không còn như ngày xưa.
Huống chi, cho đến hôm nay cái đi tìm đã không còn là nguyên nhân đưa ra quyết định đó, hay cách giài quyết vấn đề, mà chính là bản thân, là lời giải đáp cho câu hỏi vẫn gào thét trong đầu - Thật ra mình là loại người gì?