"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Trong mơ thấy về nơi cũ, cũng hội trường đó, buổi chiều đó, cơn mưa đó, những người bạn đó... nhưng sao không nhìn thấy bản thân?
Trước cánh cửa ký ức, tưởng chừng với tay 1 cái là có thể chạm vào những người bạn, ngờ đâu đến một cái nhấc tay cũng là vô phương, làm thế nào cũng không thể gần thêm 1 chút.
Sáng nay tóc rối, phải chăng vì giấc mộng không thành đêm qua?
Kỷ niệm như rêu, như nếu có thể níu vào thì dù có ngã đau cách mấy cũng không oán trách, phải không?