Michelle's posterous

  • Home
    • Edit
    • Delete
    • Tags
    • Autopost

    The days of my life

    Vừa rồi lên nhà rót sữa, thấy mẹ con bà landlord ngồi xem film với nhau. Nhìn cậu con 19 tuổi, 3rd year student, vào một tối sunday tốt lành cùng xem cuốn film classic với mẹ, tôi không khỏi giật mình.
    Tôi từng cùng lũ cousins đi xem hàng tá bộ films, cũng không ít lần 1 mình đi xem films, nhưng đã mấy lần cùng xem film với mẹ? yên yên tĩnh tĩnh tập tập trung trung cùng mẹ xem hết 1 cuốn film?
    Chỉ có 1 lần, cuốn film lần đó không phải thể loại bà thích. Cũng có nghĩa là tôi chưa từng thử ngồi xem một bộ films trên TV cùng mẹ, những thứ bà thích thường thường không phải khẩu vị của tôi.
    25 tuổi đầu, ngày tháng trải qua cùng bà chưa đầy một nửa số tuổi, ngày vui càng ít, những lần mẹ con tâm sự chỉ đếm trên đầu ngón tay, tôi đã quên mất lần cuối cùng bà trải lòng với nhau.
    12 tuổi xa mẹ, trong khoảng 10 năm đó, tôi gặp bà không quá 5 lần, mỗi lần chỉ khoảng 3 tuần, vội vàng gấp rút, thậm chí đến gương mặt bà cũng chưa kịp nhìn kỹ.
    23 tuổi, tôi bắt đầu học cách sống có mẹ, làm quen với sáng sáng tối tối thấy mặt bà, nhưng mà học mãi vẫn không xong...
    Tôi có thể ngồi tán dóc với đám cousin, vui vẻ dạo shop với chúng nhưng lại chưa từng trọn vẹn hoan hoan hỉ hỉ nắm tay bà dạo chơi.
    25 tuổi, vẫn không biết làm sao chia sẻ với bà, những vui buồn cứ giữ trong lòng thôi. Còn bà, mỗi lần attemp tâm sự về life, friends,... hay đơn giản chỉ kể những chuyện vui trong công việc đều bị tôi told off.
    Những problems của bạn, bạn tốt nhất nên tự mình giải quyết. Cách nói ấy là để che dấu, biện bạch cho bản thân, bởi vì, tôi không biết, không dám, càng rất sợ quan tâm đến người khác.
    Đã từng một lần thử quan tâm cho họ, trải lòng với họ, kết quả đổi lại chỉ là một tiếng thở dài, những nụ cười mỉa mai của kẻ bàng quan.
    "Once bitten, twice shy", đã từng bị tổn thương thì còn ai muốn trở lại con đường cũ? Càng không nghĩ sau cái lần đó tôi lại đổi thay đến như vậy. Trở nên thờ ơ hơn, lạnh lùng, và khép kín hơn, có yêu cách mấy cũng giữa trong lòng, có đau cách mấy cũng cắn răng mà chịu.
    25 tuổi đầu, bất chợt nhận ra, chân chính bằng hữu không chừng chỉ có chiếc computer này đây, chân chính nhìn thấy my true self không chừng chỉ có nó. Còn bản thân, không chừng một lúc nào đó đã không nhận ra chính mình.
    August, an autumn's lost night

    Read and post comments | Send to a friend

    Tags » the days of my life
    • 18 August 2008
    • Views
    • 0 Comments
    • Permalink
    • Tweet
    • 0 responses
    • Like
    • Comment
  • Michelle Huynh's Space

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • About Michelle Huynh

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • Subscribe via RSS
  • Follow Me

      Facebook

Theme created for Posterous by Obox