"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Mấy năm trước đọc Tiểu Lý Phi Đao đến đoạn Thám hoa trở về Lãnh Hương Tiểu Trúc, lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mà y từng có lần cho rằng "rất cao và rất to", hoài niệm quá khứ...
Tâm tình của Thám hoa nhiều năm trước phải đợi đến hôm nay, lúc nhận e-mail ở nhà nhắc đến đám giỗ ông ngoại, ngỡ ngàng nhận ra biệt ly lần đó đã thành vĩnh viễn...
Từng có lần cô như Thám Hoa, trèo lên chiếc ghế to ơi là to, cao ơi là cao, loại ghế bằng gốm, màu trắng, hoa văn rồng xanh, ngày bé không cẩn thận té lộn nhào như chơi.
Chiếc ghế đó thuộc bộ bàn ghế uống trà của ngoại.
Bây giờ nghĩ lại... ông ngoại hình như không stylish gì mấy hehehe. Bộ ghế tuy đẹp nhưng ngồi không thoải mái gì mấy, ngồi lâu... đau mông thí pà.
Chưa kể bộ ấm trà cũng không match.
Bộ trà của ngoại màu nâu, ấm trà nằm trong trái dừa giữ ấm. Loại dừa khô bự bự hái ngoài vườn, không make up, vỏ thô ráp nứt nẻ. Mấy năm sau này hoài cựu muốn nhờ người gởi sang, bất quá, trái dừa mua ở Sài Gòn, dành cho du khách, như Tú nhi nói "đẹp lắm nhưng không phải cái ta thích", "bần tiện chi giao mạc khả vong" huh?
Ngày bé uống trà vì nó.... cool, nó... "người lớn". Ngồi tréo chân uống trà từ bộ trà của ông ngoại rất là classy!!!
Bất quá... trà của ngoại thường rất đắng, hong ngon tí nào; sàn nhà bằng gạch, tách trà rơi xuống là vỡ nát... ăn đòn cái chắc.
Ông ngoại thương cháu, mua đậu nành về nhà, chiên vàng rồi nấu nước làm trà, lại cho cháu một bộ ấm riêng. Tách trà đó, mãi đến hôm nay, tư vị, màu sắc nhất thiết đều nhớ rõ, chỉ là hương thơm thì quên mất.
Thời gian thích trêu người, những ký ức ngày trước trở thành những mảng vụn, mảnh còn, mảnh mất; những người ngày trước nói ra đi là ra đi.
Bộ bàn ghế ngày ấy thay bằng bộ bàn bằng kính, ghế đệm, ngồi rất êm, rất thoải mái; ấm trà cũng khác đi, bằng sứ trắng, trái dừa giữ ấm cũng không còn.
Chỉ có vị trà là không thay đổi, vẫn đắng chát như ngày bé; ộng ngoại vẫn mắng "thằng cha mày";
Lần cuối từ biệt, giọt nước mắt của mợ, của dì, của bà, của nhóc cousin... cũng không đủ để quyến luyến đứa cháu là cô. Nước mắt của năm trước thay bằng nụ cười, nét mệt mỏi, lo âu của năm trước thay bằng vẻ hớn hở tự tin, another journey. Cả đến lời hứa gặp lại cũng nhẹ nhẹ nhàng nhàng như cái tĩnh lặng của đêm tháng 6.
Ừ, thôi con đi, vài năm lại về...
Chỉ có ông ngoại không nói gì, Alzheimer's, vẫn tưởng đứa cháu còn học ở Sài Gòn.
Ngoại mất vào một ngày đầu năm.
Đứa cháu đón tin dữ với tâm trạng bình thản, that's just life.
Chỉ có mẹ và dì là đau lòng, nước mắt ngắn dài. They've lost a father.
It took her long enough to realize that... she, too, has lost a grandpa.
Took her long enough...