"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Câu chuyện này lúc nhỏ là do cô giáo kể, bài học rút ra từ ngắn gọn có 8 chữ "thiện lai thiện báo, ác giả ác báo".
Mấy hôm trước mami hỏi tôi về Tấm Cám, buồn cười ở chỗ, tôi lúc kể lại câu chuyện, cái nhìn đã không như ngày bé nữa.
Truyện có quá nhiều tình tiết có hại cho trẻ em, tỉ như cảnh Tấm bị mẹ con Cám đốn cây cau mà chết, Tấm trong hình hài chim Vàng Anh lại bị Cám... mần thịt. Rồi thì Tấm đem Cám làm mắm gởi tặng cho mẹ kế...
Vị hoàng tử trong truyện không những là 1 tên đại ngốc còn là kẻ có bệnh, giang sơn rơi vào tay 1 kẻ như vậy thật là đại hoạ. Y lẽ nào không nghi ngờ về cái chết của nương tử? Y lẽ nào cứ không có cô chị thì xài tạm cô em? Y lẽ nào không thấy hành động này không những bất công với Tấm mà còn không công bằng với Cám? Y hoang tưởng chim Vàng Anh là nương tử của mình, suốt ngày chơi đùa với nó là cái bệnh của y vậy.
Tôi vốn không tin vào cái gọi là "phóng hạ đồ đao lập địa thành phật", kẻ ác vốn không thể thay đổi, bởi đó là thiên tính của y. Nhưng tôi tin "thiên võng khôi khôi", càng tin vào pháp luật, kẻ phạm tội rồi sẽ bị luật pháp chế tài và cũng chỉ pháp luật mới có quyền lực trừng phạt họ.
Dài dòng như vậy là vì tôi không đồng ý, nếu không muốn nói là kinh tởm với hành động của Tấm, cô sao có thể... "luộc" Cám rồi làm mắm gởi về cho mẹ kế của mình? Cô lẽ nào không còn cách báo thù khác sao? Đành rằng có thù phải trả nhưng cách làm của cô khác gì mẹ con Cám, thậm chí còn nhẫn tâm hơn.
Người ta vẫn nói "hiền như cô Tấm", nhưng mà, cái cô Tấm này có thật sự hiền không?
Bài học rút ra từ câu chuyện này có phải nên đổi thành "để đối phó với kẻ xấu mình phải xấu hơn họ" không?