"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Cho tôi về ...
lại mái nhà quê nghe mưa rơi lộp độp
bước ra ngoài khúc sông đỉa bám
khúc sông nước trong
khúc sông in tán dừa
chiều giông mưa nào
mùa hè mưa nào
con đường mưa nào
Tôi ở quê.
Cho tôi xin một vé đi
tuổi thơ
...về lại túp nhà khoảnh sân
cô giáo cũ
cô giáo nuôi gà
gà
chạy loanh quanh
ngang bữa học
lạch bạch vào
nhà
oang oác...
nhốn nha và nhốn
nháo
Trong sân lá reo chỉ muốn ngủ
cô
gái già
dạy Toán
nào nào
các con
học tiếp nào...
Cho tôi xin
một vé đi tuổi thơ
... tôi sẽ ngồi lại
ghế đá sân trường năm cũ
mùa hè
hoa
phượng đỏ rơi rơi
mùa hè
những dòng
văn rơi rơi
trong quyển lưu bút hoa hoè
trong
những nét chữ gà bới trâu gặm
Tôi
nhất định nhớ
từng gương mặt quen
Tôi biết
chứ
nhiều năm sau gặp lại
thảy đều ngó
lơ qua phía khác
hoặc giả :
Ủa, dạo này
sao rồi?
dăm câu rồi lỉnh mất.
Cho tôi xin một vé
đi tuổi thơ
Tôi sẽ nói ông bà
rằng
con biết ông bà thương con
Tôi sẽ nói
ba mẹ
rằng con biết ba mẹ kỳ vọng vào con
Tôi
sẽ nói bạn
rằng tôi quý bạn vô
cùng
Tôi nói mà
Tôi biết
chứ
nhiều năm sau
Tôi muốn nói
nhưng
ngại
Tôi muốn sà vào lòng
nhưng
ngượng
trẻ con thì làm cái gì
cũng dễ
Tôi người lớn
nên tôi
biết
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
dẫu
chỗ ngồi có chật
Tôi sẽ đứng
dẫu
đường có xa
Tôi sẽ đợi
dẫu năm tháng
có đi qua thêm nhiều nữa
Tôi vẫn không
ngại
Tôi sẽ chờ
chờ hoài
một
vé
đi
tuổi
thơ.
(c) Azzurri's blog
Tôi ít đọc văn học trong nước, đếm đi đếm lại cũng chỉ vài truyện của Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam hay Nam Cao lúc còn đi học, bây giờ kêu kể tên chẳng khác nào... làm khó tôi. Dòng văn học này không hấp dẫn tôi dù lúc đọc "Anh Phải Sống" đã rơi lệ (ôi, cái tuổi 16 đa sầu đa cảm). Có lẽ vì vậy mà chú Nguyễn Nhật Ánh trở thành nhà văn tôi yêu thích nhất, đọc nhiều tác phẩm của chú nhất.
Bàn có năm chỗ ngồi, Thằng quỷ nhỏ, Những cô em gái, Bồ câu không đưa thư, Nữ sinh, Hoa hồng xứ khác, Cô gái đến từ hôm qua. Đặc biệt là Cô gái đến từ hôm qua, đến giờ thỉnh thoảng vẫn đọc, đoạn mở đầu đó, lần đầu tiên "Thư" nắm tay "Tiểu Ly", that puppy love, how sweet :">
Dạo trước được đọc vài chương "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" của chú Nguyễn Nhật Ánh. Lời mở đầu làm tôi nhớ đến đoạn monolog của Saint - Exupery trong The Little Prince "All grown-ups were once childrend - although few of them remember it".
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" là một cuốn film, cuốn album của ký ức, của chính tôi, là hình ảnh của tôi ngày bé, những tấm ảnh rong rêu úa vàng lần lượt hiện ra khiến tôi bật cười, lại khiến trái tim nhói đau một cái.
Chiếc máy ảnh ký ức của tôi, năm 12 tuổi, đã vỡ tan. Cuốn film đó, "những khuôn hình cuối cũng vẫn còn để trống".
Well, "we are grown ups. when did this happen and how do we make it stop?" :)