Michelle's posterous

  • Home
    • Edit
    • Delete
    • Tags
    • Autopost

    Treo ngược cành cây...

    Media_httpa3voxcom6a0_ujdaj
    The sky this blue


    Tôi là một kẻ không may!
    Từ Winnipeg về Mississauga vào những ngày cuối đông, trời không rét cũng chẳng ấm, ít nắng và nhiều mưa. Cái khí trời âm u làm người ta lười biếng chỉ muốn nằm trên giường trùm chăn xem TV, trong khi Winnipeg đã qua những ngày lạnh cắt da, trời xanh nắng ấm.
    Mùa hè Mississauga tuy ngắn nhưng rất nóng, nóng điên người và mùa thu đến với những cơn mưa dai dẵng có khi kéo dài cả tuần. Đầu tháng 9 lại trở về Winnipeg, đồng nghĩa với... không được đi hái apples.
    Cũng tức là không có cái cơ hội được thưởng thức những ngày hè mát mẻ cùng mùa thu mỹ lệ với Aurora Borealis về đêm của Manitoba. Nghĩa là phải đương đầu với winter tuyết trắng hàng meters, những hàng cây tuyết phủ lấp lánh trong nắng sớm tuy đẹp nhưng khắc nghiệt.
    Mùa đông Ontario tuy không nhiều nắng và tuyết như Manitoba nhưng... "dễ chịu" hơn rất nhiều, ít ra nhiệt độ cũng không đến... -60oC.
    Tôi từng nói 'Mississauga is my hometown Vinh Long while Winnipeg's Saigon' so sánh này thật không thoả đáng, bởi Winnipeg nói riêng hay Manitoba nói chung thật không thể nào là Saigon bởi nhìn ở khía cạnh nào thì Winnipeg - Manitobia cũng không thể so với sự phồn vinh phát triển của Mississauga -  Ontario. Chỉ là tôi không hề muốn nói đến bất kỳ khía cạnh lý trí nào. Cái muốn so sánh là cảm giác của trái tim.
    Mississauga là nơi đầu tiên tôi đến và spent những ngày tháng... how to say? naive, I guess. Winnipeg là nơi tôi chọn để theo học, chỉ vì tôi muốn thoát ly gia đình, muốn tự mình đương đầu như cái tuổi 17 young and free khăn gói lên Saigon vậy. Ngày đó cũng như bây giờ, bỏ lỡ những buổi tụ hợp của bạn bè cũ ở nhà lại không thể trải qua những lễ hội lớn trên thành phố :(. "Muốn được một thứ, phải đánh đổi một thứ" câu nói này, ít ra trong trường hợp của tôi, rất đúng.
    Có người mỗi lần rời một nơi nào đó thường thích đi tàu, bởi họ có thể đứng trên deck nhìn thành phố từ từ lùi lại phía sau, nhìn những kỷ niệm như một trước film chầm chậm chiếu qua ký ức. Tôi lại thích di chuyển bằng máy bay, dán mắt vào cửa số nhìn thành phố dần dần biến mất trong mây. Khi máy bay cất cánh, trọng lực như ghì chặt mình xuống, cái cảm giác nặng nề như đã để lại thứ gì. Để rồi khi hạ cánh lại mang cảm giác lâng lâng, excited, mắt lại dán vào cửa sổ cố gắng khám phá nơi sắp đến. Chỉ tiếc không phải lần nào cũng được ngồi gần cửa sổ và chẳng phải lần nào cũng được ngắm thế giới dưới kia.

    Read and post comments | Send to a friend

    Tags » the days of my life
    • 2 May 2008
    • Views
    • 0 Comments
    • Permalink
    • Tweet
    • 0 responses
    • Like
    • Comment
  • Michelle Huynh's Space

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • About Michelle Huynh

    "Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
    - J.M. Barrie

  • Subscribe via RSS
  • Follow Me

      Facebook

Theme created for Posterous by Obox