"Our life is a book to which we add daily, until suddenly we are finished, and then the manuscript is burned."
- J.M. Barrie
Y vẫn còn có thể đàn Tử Trúc Điệu, bây giờ có thể còn chưa đàn, nhưng sau đó sau đó nữa, y có thể đàn cho một người đàn bà khác nghe, vẫn có thể đàn cái khúc điệu vừa ý nhị vừa bi ai vừa ôn nhu đó, để an ủi một người đàn bà cô độc khác. Đến lúc đó, chẳng biết cô đang ở nơi nào.
Cô và y không có giao tình gì sâu đậm, cũng chẳng nói được gì đến chuyện yêu đương, chỉ là đơn giản thôi, cô không muốn nhìn thấy y chết...
Bởi vì y biết đàn khúc ca dao trong mộng ấy của cô, khúc ca dao mẫu thân đã hát cho cô nghe không biết bao nhiêu lần lúc cô còn thơ ấu.
Lý do giữa yêu và hận, sống và chết có lúc đơn giản chỉ là như thế.